VĂN ÁN:
Người đời đều nói, kiếm tu cả đời chỉ có duy nhất một thanh “phu quân kiếm”.
Nhưng ta thì khác.
Ta có một trăm lẻ bảy vị phu quân.
Chỉ vì trước khi xuyên không, ta vốn là một kẻ mê sắc đẹp đến mức nghiện, còn có sở thích sưu tầm.
Bởi vậy suốt mấy ngàn năm qua ta lén tích góp cả một động phủ đầy những kiếm linh đẹp trai tuyệt đỉnh.
Cho đến hôm nay.
Ta vừa tiêu một nửa gia sản mua thanh Chu Tuyết Kiếm, chuẩn bị góp đủ con số một trăm lẻ tám.
Thế nhưng trước mặt tất cả tu sĩ, hắn lại chỉ vào tiểu sư muội đứng phía sau ta.
“Xin lỗi, lòng ta đã có người. Chính là nàng ấy.”
Sư tôn đích thân tới tìm ta nói chuyện.
“Thanh Sương là kỳ tài kiếm đạo vạn năm khó gặp, trời sinh tương hợp với Chu Tuyết Kiếm.”
“Con xưa nay rộng lượng, hãy thành toàn cho nàng ấy đi.”
Sư huynh cũng đứng bên cạnh phụ họa:
“Đúng vậy, sư muội. Muội vốn là phế vật nổi tiếng khắp tông môn, không thể tu luyện.”
“Danh kiếm tuyệt thế như vậy rơi vào tay muội cũng chỉ trở thành vật trang trí. Giao cho tiểu sư muội mới có thể phát huy hết uy lực.”
Ngay cả tiểu sư đệ thường ngày quấn lấy ta nhất cũng chạy tới kéo tay áo ta.
“Đại sư tỷ, thiên phú của tiểu sư muội tốt như vậy, thanh kiếm này giao cho nàng ấy là thích hợp nhất. Chẳng phải tỷ thương tiểu sư muội nhất sao?”
Bọn họ vây thành một vòng, chờ ta nhượng bộ như mọi khi.
Ta tháo ngọc bội tượng trưng cho thân phận thủ tịch, ném lên bàn rồi bật cười.
“Hình như các người hiểu lầm rồi.”
“Ta thích hắn chỉ vì hắn đẹp.”
Kiếm ý âm thầm nở rộ.
Sau lưng ta, hư ảnh của một trăm lẻ bảy kiếm linh đồng loạt phóng thẳng lên trời.
“Nhưng bây giờ hắn không còn đẹp nữa.”
“Vậy thì mang về lò luyện lại đi.”
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận