Chương 9 - Mộng Du Hôn Trộm
Sau khi chia tay, tài khoản này cũng bị tôi bỏ luôn.
Lúc này vừa đăng nhập lại, tôi phát hiện người yêu cũ đã gửi cho mình mấy nghìn tin nhắn.
Tất cả đều là những lời cầu xin tôi quay lại, cùng đủ kiểu tình thoại đọc mà khiến da đầu tê rần.
Trong đó có vài tin:
【Bé cưng, đợi anh tìm được em, anh sẽ không bao giờ để em rời khỏi anh nữa.】
【Bé cưng, cuối cùng anh cũng tìm thấy em, vậy mà em lại có bạn trai rồi.】
【Em đưa nước cho anh ta, còn cười với anh ta. Anh ghen với anh ta quá.】
【Muốn chia rẽ hai người. Muốn trói em lại rồi hỏi tại sao em bỏ anh.】
【Bé cưng, bây giờ chúng ta đang sống trong cùng một thành phố.】
【Em nói xem, nếu anh đi ngang qua bên cạnh em, em có nhận ra anh không?】
【Bé cưng, em lạnh nhạt với anh quá. Anh sắp phát điên rồi.】
【Bé cưng, nụ hôn của em ngọt quá. Anh sợ tất cả chỉ là một giấc mơ, không dám đánh thức em.】
…
Hít—
Người yêu cũ qua mạng của tôi là kiểu bệnh kiều sao?
Không chỉ bệnh kiều, hình như còn hơi hoang tưởng.
Tin nhắn mới nhất là một đoạn thoại bảy giây.
Gửi vào lúc một giờ rưỡi sáng ba ngày trước.
Tôi do dự một lúc nhưng không mở.
Người đã thuộc về quá khứ thì cứ để anh ấy ở lại quá khứ đi.
Không biết từ lúc nào, tôi cuộn mình trên sofa rồi ngủ thiếp đi.
Mười một giờ, Giang Đình Xuyên vậy mà lại về nhà.
Anh nhìn thấy tôi nằm trên sofa, cởi áo vest đắp lên người tôi.
Chứng phân ly khi ngủ lại phát tác.
Tôi mơ màng mở mắt:
“Giang Đình Xuyên, tôi đói.”
12
Có lẽ vì tối nay tôi chưa ăn cơm.
Bây giờ thật sự rất muốn ăn gì đó.
Giang Đình Xuyên chỉ nói:
“Để tôi nấu cho cô.”
Anh vào bếp luộc sủi cảo.
Lúc vớt ra vì thất thần nên bị bỏng tay.
Tôi bước vào bếp, nắm tay anh rồi thổi nhẹ lên mu bàn tay bị bỏng.
“Còn đau không?”
“Không đau nữa.”
Giang Đình Xuyên bế tôi đặt lên bàn đảo bếp.
Anh chăm chú nhìn tôi.
“Thịnh Nhiên, nhìn tôi.”
“Tôi thích cô. Cô chia tay với anh ta được không? Tôi xin cô.”
Tôi không có ý thức.
Chỉ yên lặng nhìn Giang Đình Xuyên.
Không nhận được câu trả lời, mắt anh dần đỏ lên.
Rồi anh cúi xuống hôn môi tôi.
…
Sáng hôm sau.
Tỉnh dậy, tôi phát hiện sợi dây buộc tóc trên cổ tay lại biến mất.
Môi còn hơi đau.
Tôi đưa tay sờ.
Vậy mà rách cả da.
Chẳng lẽ…
Bình luận:
【Phiền thật, tối qua nữ phụ lại hôn nam chính.】
【Đĩa sủi cảo kia Thịnh Nhiên còn chẳng ăn miếng nào.】
【Tối qua Giang Đình Xuyên điên thật sự.】
【Tiếc là Thịnh Nhiên chẳng biết gì.】
Tối qua đã xảy ra chuyện gì?
Tôi vén chăn nhìn.
Quần áo vẫn đầy đủ, không có chuyện gì quá giới hạn xảy ra.
Nhưng lúc thay đồ, tôi lại phát hiện cổ mình đầy dấu hôn…
Tôi sắp phát điên rồi.
Không thể tiếp tục như thế này.
Tôi phải chuyển nhà càng sớm càng tốt.
Hoặc ít nhất dọn ra khách sạn trước.
Buổi sáng Hạ Du đi báo cảnh sát và đã nhận được giấy tiếp nhận vụ việc.
Tranh thủ giờ nghỉ trưa, tôi tới cửa hàng thử lễ phục.
Không ngờ lại gặp Hạ Du.
Cô ấy đã thử xong váy, nói sẽ giúp tôi chọn.
Chiếc váy satin màu đen tôi chọn trông chững chạc, sang trọng nhưng kiểu dáng hơi kín đáo.
Hạ Du chỉ vào một chiếc váy màu be mơ.
“Nhiên Nhiên, hay cô thử bộ này xem?”
Tôi hơi do dự.
“Không phải phong cách của tôi.”
“Thử đi, chắc chắn đẹp. Mau vào thay.”
Hạ Du đẩy tôi vào phòng thử đồ.
Tôi thay chiếc váy màu be mơ cô ấy chọn.
Người trong gương dịu dàng, trí thức, như tỏa ra một thứ ánh sáng nhẹ.
Chỉ có điều những dấu hôn ở xương quai xanh quá bắt mắt.
Hạ Du thúc giục bên ngoài:
“Nhiên Nhiên, thay xong chưa? Ra cho tôi xem nào.”
Tôi không chịu ra.
“Xong rồi, nhưng không hợp lắm. Tôi thay lại bộ cũ đây.”
Hạ Du làm nũng:
“Ra cho tôi nhìn một cái thôi mà, một cái thôi.”
Tôi đành lấy tay che xương quai xanh rồi bước ra.
Trong mắt Hạ Du lóe lên vẻ kinh ngạc.
“Wow, đẹp quá.”