Chương 10 - Mộng Du Hôn Trộm
“Thịnh Nhiên, cô thật sự rất đẹp. Lần đầu nhìn thấy cô, tôi còn không nhịn được mà nhìn lén mấy lần.”
“Hạ Du, cảm ơn cô.”
Tôi lập tức chui lại vào phòng thay đồ, xấu hổ đến mức chỉ muốn biến mất.
Bình luận:
【Hai người này hòa hợp quá mức rồi đấy.】
【Mỹ nữ quả nhiên sẽ hấp dẫn lẫn nhau.】
【Nữ phụ thật ra đúng là rất đẹp. Chẳng qua Hạ Du có hào quang nữ chính nên chúng ta mới mặc định cô ấy đẹp nhất.】
Hạ Du hình như nhận ra tôi đang cố che giấu gì đó.
Cô đứng ngoài phòng thay đồ, hạ giọng trêu:
“Hì hì, cô với bạn trai tình cảm ghê.”
“Luật sư Lục đúng là được hời.”
Tôi xấu hổ tới mức muốn đào hố chui xuống.
Bình luận lại xuất hiện:
【Nếu Hạ Du biết dấu hôn trên cổ Thịnh Nhiên là Giang Đình Xuyên để lại chắc tức đến hộc máu.】
【Thịnh Nhiên không thấy xấu hổ sao?】
Cảm giác tội lỗi trong lòng tôi dâng lên tới cực điểm.
Tôi hận bản thân vì sao lại mắc căn bệnh này.
Tại sao lại vô thức làm những chuyện như thế.
Tôi rất tự trách, rất đau khổ.
Không biết phải đối mặt với Hạ Du thế nào.
Nhưng đồng thời tôi cũng không chắc Giang Đình Xuyên và Hạ Du rốt cuộc có đang ở bên nhau hay không.
Lần ở quán cà phê, hai người nhìn rất giữ khoảng cách.
Hoàn toàn không có sự thân mật của một đôi tình nhân.
Giang Đình Xuyên ngày thường đối xử với tôi rất tốt.
Tốt đến mức đôi khi khiến tôi tưởng anh đang theo đuổi mình.
Có những việc anh thường xuyên làm vốn chỉ xuất hiện giữa những người yêu nhau.
Ví dụ thỉnh thoảng tan làm về nhà, anh sẽ ôm cả một bó hoa lớn đưa cho tôi.
Anh bảo tiện đường mua.
Tôi cũng vô cùng ăn ý, chia hoa cắm ở khắp các góc trong nhà.
Ví dụ trong tủ lạnh lúc nào cũng có tổ yến ăn mãi không hết.
Anh bảo khách hàng tặng.
Bữa sáng anh thường tự tay chưng tổ yến cho tôi đến mức tôi ăn phát ngán.
Hay những buổi tối tôi ngồi trên sofa tầng một xem phim.
Anh sẽ mang laptop ngồi bên cạnh làm việc.
Miệng bảo tăng ca xử lý tài liệu nhưng thực tế giống như đang ngồi cùng tôi hơn.
Cuối tuần tôi thích nằm lì ở nhà ngủ nướng.
Anh sẽ từ chối lời mời của bạn bè, chẳng đi đâu cả mà ở nhà.
Ngoài miệng nói muốn nghỉ ngơi.
Nhưng thật ra luôn để ý nhất cử nhất động của tôi.
Mỗi lần ngủ dậy bước khỏi phòng, người đầu tiên tôi nhìn thấy luôn là anh.
Buổi tối anh sẽ đưa tôi đi siêu thị mua đồ, tự mình chuẩn bị bữa tối dưới ánh nến.
Anh còn mở những chai vang giá năm sáu chữ số mời tôi uống thử.
Những viên tạo bọt và cánh hoa tiện tay mua trong siêu thị cũng được anh đặt cạnh bồn tắm cho tôi dùng.
…
Tôi dám chắc Giang Đình Xuyên là kiểu người yêu thích chủ động chăm sóc và cho đi.
Nếu thật sự hẹn hò với Hạ Du, anh không nên lạnh nhạt với cô ấy như vậy.
Giữa đám bình luận chỉ trích tôi bỗng có vài dòng đứng về phía tôi:
【Đủ rồi đấy. Các người có thể ngừng lừa nữ phụ không?】
【Nhìn cô ấy đau khổ như vậy, các người vui lắm sao?】
【Chứng phân ly khi ngủ là một căn bệnh. Ban đầu nữ phụ hoàn toàn không biết mình đã làm gì, toàn là đám bình luận ở đây kích chuyện.】
【Nữ phụ cứ giữ vững nguyên tắc của mình. Cô chưa hề làm tổn thương ai.】
【Tôi sắp nhịn không nổi nữa rồi. Tôi muốn spoil quá…】
Hạ Du thấy tôi không đáp thì ngập ngừng:
“Nhiên Nhiên, tôi có một bí mật, không biết có nên nói không…”
Tôi thấp thỏm hỏi:
“Bí mật gì?”
Cô do dự rồi lắc đầu.
“Thôi, đợi chuyện này kết thúc rồi tôi sẽ nói.”
“Được.”
Tôi gạt những suy nghĩ hỗn loạn sang một bên.
Bữa tiệc tối nay rất quan trọng.
Tôi và Hạ Du cần cùng một chiến tuyến.
Trước hết phải giải quyết chuyện của cô ấy đã.
13
Cuối cùng tôi vẫn chọn chiếc váy đen hơi kín đáo.
Tám giờ tối, tôi và Lục Hủ tham dự bữa tiệc với tư cách cá nhân.
Tôi gặp Giang Đình Xuyên tại đây.
Từ xa anh đã nhìn tôi.