Chương 3 - Món Quà Tết Đặc Biệt

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Máy bay cất cánh đúng giờ.

Tôi chọn chỗ ngồi cạnh cửa sổ.

Nhìn thành phố dưới chân mình ngày càng nhỏ lại.

Muôn vàn ánh đèn hợp thành một biển sáng rực rỡ.

Tôi biết,

trong biển sáng ấy,

sẽ không còn một ngọn đèn nào vì tôi mà thắp sáng.

Nhưng tôi không quan tâm.

Tôi sẽ tự thắp cho mình một ngọn đèn.

Máy bay xuyên qua tầng mây.

Ánh mặt trời xé tan bóng tối.

Mắt tôi hơi cay.

Nhưng không rơi nước mắt.

Không đáng.

Hai giờ chiều, tôi đến Tam Á.

Hơi nóng ập thẳng vào mặt, hoàn toàn trái ngược với cái lạnh phương Bắc.

Xe riêng của khách sạn đã chờ sẵn.

Tài xế giúp tôi cất hành lý.

Trong xe bật điều hòa, phát nhạc nhẹ.

Tôi tựa lưng vào ghế, nhìn hàng dừa bên ngoài cửa sổ lùi nhanh về phía sau.

Có một khoảnh khắc, tôi thậm chí không nhớ nổi gương mặt Chu Minh trông như thế nào.

Phòng khách sạn nằm trên tầng cao nhất.

Có một ban công ngoài trời cực lớn.

Trên ban công, là một bồn tắm massage.

Nhân viên phục vụ đặt hành lý của tôi gọn gàng, rồi mang lên cả trái cây chào mừng và champagne.

Tôi đưa cho anh ta một tờ tiền một trăm tệ làm tiền boa, anh ta vui sướng cảm ơn rối rít.

Tôi ngâm mình trong bồn tắm, để dòng nước ấm bao trùm lấy cơ thể, cảm giác như toàn bộ mệt mỏi của mười năm qua tan biến trong khoảnh khắc.

Điện thoại bắt đầu rung không ngừng, là cuộc gọi của Chu Minh — cuối cùng anh ta cũng chuyển từ nhắn tin dồn dập sang gọi điện như phát cuồng.

Tôi nhìn hai chữ “chồng yêu” nhấp nháy trên màn hình, chỉ cảm thấy nực cười tột độ.

Tôi không nghe máy, cứ để mặc anh ta gọi mãi, để anh ta từ kỳ vọng chuyển sang nghi ngờ, từ giận dữ hóa thành hoảng loạn — đó chính là món khai vị tôi dành tặng anh ta.

Còn bữa tiệc chính, phải đợi khi cả gia đình anh ta có mặt đông đủ mới có thể bắt đầu.

Tôi nâng ly champagne hướng ra phía biển xa, nhẹ nhàng chạm ly và thầm nói: “Chúc mừng năm mới, Tô Khiết. Tự do rồi.”

________________________________________

05

Sáng mùng Một Tết, tôi thức dậy theo đồng hồ sinh học, kéo rèm cửa ra và để ánh nắng chan hòa lấp đầy căn phòng.

Bầu trời xanh biển cũng xanh hòa vào nhau thành một đường chân trời đẹp như tranh vẽ.

Tôi gọi bữa sáng lên phòng, một bàn đầy đủ các món điểm tâm Quảng Đông tinh tế.

Khi tôi đang thong thả thưởng thức há cảo tôm thì điện thoại reo, lần này là một số máy bàn lạ — tôi biết, màn kịch chính thức bắt đầu.

Tôi từ tốn nuốt thức ăn, uống một ngụm trà rồi mới bình thản bấm nút nghe.

Vừa kết nối, giọng the thé của mẹ chồng đã nổ tung trong điện thoại: “Tô Khiết! Cô phản rồi đúng không!”

Tôi phải đưa điện thoại ra xa kẻo thủng tai, rồi bình tĩnh nói: “Chúc mừng năm mới, mẹ.”

Bà ta gào lên: “Chúc với chả mừng cái gì! Cô đang ở đâu? Nhà đâu rồi? Cái nhà của chúng tôi đâu rồi?”

Giọng bà vì tức mà méo mó, nghe vừa buồn cười vừa thảm hại.

Tôi lạnh lùng đáp: “Nhà của các người? Tôi không hiểu.”

Bà ta hét lên: “Đừng có giả vờ! Cả nhà tôi lặn lội kéo vali đến nơi, trên cửa lại dán dòng chữ ‘nhà đã bán’ là sao hả!”

Tôi nhàn nhã cắn một miếng bánh kim sa, để nhân vàng óng tan ra trong miệng rồi thản nhiên đáp: “Ý tôi là đúng như vậy. Tôi đã bán nhà rồi.”

Bên kia lập tức im bặt — im lặng đến đáng sợ, đến mức tôi còn nghe được tiếng thở dồn dập của bà ta.

Vài giây sau, giọng Chu Minh vang lên đầy run rẩy: “Em điên rồi hả, Tô Khiết? Em thật sự bán nhà à?”

“Đúng thế.”

“Đó là nhà của chúng ta! Sao em lại tự ý đem bán?”

Tôi dứt khoát đáp: “Sửa lại chút — đó không phải là nhà ‘chúng ta’. Đó là nhà của tôi, tôi mua trước khi cưới, trả bằng tiền tôi kiếm, tên tôi đứng sổ đỏ. Nó không liên quan gì đến anh, cũng không liên quan đến nhà họ Chu.”

Chu Minh cứng họng.

Rồi từ điện thoại vọng lên tiếng gào khóc của em chồng Chu Lệ: “Chị dâu! Sao chị làm vậy! Cả nhà em đi xa đến đây, giờ chị bảo bọn em ở đâu?”

“Con em học trại đông gần đây, khách sạn thì đắt, lại khó đặt phòng. Chị cố tình làm bọn em bẽ mặt đúng không?”

Nghe mà buồn cười — cô ta quan tâm đâu phải chuyện căn nhà bị bán, mà là không còn nơi để ăn chực nữa.

Tôi lạnh lùng đáp: “Các người ở đâu là việc của các người. Khách sạn đắt thì đừng thuê, hoặc tự đi thuê nhà.”

Tôi dừng lại một nhịp rồi dịu giọng nói tiếp: “À, Chu Minh, tôi đã hỏi luật sư rồi. Với việc anh không có nhà, không có nợ, không có thu nhập ổn định, anh hoàn toàn đủ điều kiện xin nhà ở xã hội. Khi đó, cả nhà các người có thể sống chung một mái nhà, chúc mừng nhé — sớm đạt được ‘giấc mơ đoàn viên’.”

Chu Minh gào lên trong điện thoại: “Tô Khiết! Cô là đồ đàn bà độc ác! Tôi sẽ giết cô!”

Tôi bật cười: “Giết tôi thì anh cũng chẳng lấy lại được nhà.”

“Chu Minh, tôi đã làm vợ anh mười năm, mười năm làm người hầu miễn phí, phục vụ cả nhà anh không một lời oán thán. Anh, mẹ anh, em gái anh sống trong nhà tôi, ăn gạo tôi mua, tiêu tiền tôi kiếm, mà coi đó như điều hiển nhiên.”

“Giờ thì tôi không muốn phục vụ nữa. Đơn giản vậy thôi.”

“Anh nói không sống nổi nữa đúng không? Được thôi — khỏi sống chung luôn.”

“Đơn ly hôn tôi đã nhờ luật sư chuẩn bị xong, anh về nhà sẽ nhận được bưu kiện.”

“Ký đi. Giữa chúng ta, chẳng còn gì để nói nữa.”

“Không! Tôi không đồng ý! Tôi không đồng ý ly hôn!”

Chu Minh gào lên trong điện thoại.

“Tô Khiết, em quay về đây cho tôi! Chúng ta nói chuyện trực tiếp!”

“Nói chuyện gì?”

Tôi đứng dậy, bước ra ban công.

Gió biển thổi tung mái tóc tôi, mang theo vị mặn mặn quen thuộc.

“Nói về việc cháu anh thích ăn cua hoàng đế, hay nói về việc mẹ anh nhất quyết đòi ngủ phòng chính?”

“Nói về chuyện bố anh đường huyết cao, hay nói về việc xe của em gái anh không có chỗ đậu?”

“Chu Minh, anh không thấy nực cười sao?”

“Những cái gọi là ‘lệ cũ’ ấy, chẳng qua chỉ là tấm vải che mặt vô liêm sỉ của cả nhà anh mà thôi.”

“Giờ thì tôi đã xé toạc tấm vải đó xuống rồi.”

“Em…”

“À đúng rồi.”

Tôi cắt ngang lời anh ta.

“Quên nói với các người.”

“Tôi đang ở Tam Á, thời tiết rất đẹp.”

“Các người cứ đứng ngoài cửa từ từ nhé.”

“Mùa đông ở Bắc Kinh… lạnh lắm, đúng không?”

Nói xong, tôi trực tiếp cúp máy.

Sau đó, tôi chặn toàn bộ số điện thoại của bọn họ.

Thế giới, cuối cùng cũng hoàn toàn yên tĩnh.

Tôi nhìn ra biển xa, vươn vai thật dài.

Cảm giác như từng khớp xương trong cơ thể đều được thả lỏng.

Thật tốt.

Cuộc sống mới, bắt đầu từ một màn kịch ồn ào như thế này,

cũng coi như không tệ.

06

Sau khi cúp máy, thế giới yên tĩnh đến mức khó tin.

Điện thoại không còn rung nữa.

Không có thông báo WeChat.

Không còn những mệnh lệnh và đòi hỏi coi là lẽ đương nhiên.

Chỉ còn tiếng sóng biển, từng đợt từng đợt, dịu dàng và đều đặn.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)