Chương 8 - Món Quà Đánh Đổi
“Toàn bộ bằng chứng của cháu đều ở đây,” tôi chỉ tay vào tập tài liệu, “Bản đối chiếu chữ ký, băng ghi âm ghi hình, giấy chứng nhận của nhà trường, lịch sử trò chuyện WeChat.”
Sắc mặt của nữ trưởng phòng thay đổi.
Cô mở bản đơn tố cáo ra xem.
Cô xem chừng ba phút.
Rồi cô ngẩng lên hỏi: “Mẹ cháu là Trương Linh, giáo viên dạy Toán trường số 1?”
“Đúng ạ.”
“Em trai cháu là Lâm Dương, hôm nay vừa nhập học trường số 1?”
“Đúng ạ.”
“Gia đình cháu có biết cháu đến đây tố cáo không?”
“Không biết ạ,” tôi đáp.
Nữ trưởng phòng gập tập hồ sơ lại.
Cô nhìn tôi một lúc.
“Cháu gái,” cô hỏi, “Cháu có chắc chắn muốn làm thế này không? Chuyện này một khi lập hồ sơ, mẹ cháu có thể bị đình chỉ công tác để điều tra, em trai cháu sẽ bị trường số 1 đuổi học.”
“Cháu chắc chắn,” tôi nói.
“Cháu đã nghĩ đến hậu quả chưa?”
“Cháu nghĩ rồi,” tôi đáp, “Cháu sẵn sàng gánh chịu.”
Nữ trưởng phòng lại chìm vào im lặng.
Sau đó, cô nhấc điện thoại trên bàn lên.
“Thông báo cho bên Phòng Kỷ luật một tiếng,” cô nói vào máy, “Phòng Giáo dục Phổ thông có một vụ tố cáo vi phạm quy định học bạ, hồ sơ đầy đủ, chứng cứ rõ ràng.”
Cô cúp máy.
Cô nhìn tôi: “Cháu ngồi đợi một lát, chúng ta sẽ lập hồ sơ.”
Tôi ngồi chờ ở Cục Giáo dục tròn bốn tiếng đồng hồ.
Trong thời gian đó, tôi được gặp Phó Cục trưởng phụ trách Giáo dục Phổ thông.
Gặp hai cán bộ của Phòng Kỷ luật.
Gặp một người được giới thiệu là chuyên gia giám định chữ viết tay.
Họ hỏi tôi rất nhiều câu.
Tôi trả lời rành rọt từng câu một.
Họ photo lại toàn bộ chứng cứ thêm một bản.
Hai rưỡi chiều.
Phó Cục trưởng nói với tôi: “Em Lâm Vãn, đơn tố cáo của em chúng tôi đã lập hồ sơ. Trong vòng ba ngày làm việc, chúng tôi sẽ đưa ra kết quả điều tra.”
“Còn học bạ của cháu thì sao ạ?” tôi hỏi.
“Học bạ của em,” Phó Cục trưởng đáp, “Vì hành vi ký thay là sai quy định, chúng tôi sẽ lập tức hủy bỏ đơn xin chuyển trường, khôi phục lại học bạ gốc của em tại trường số 1.”
“Còn em trai cháu?”
Phó Cục trưởng khẽ ngập ngừng.
“Theo đúng quy định,” ông nói, “Việc nhập học của em trai em là sai phạm, sẽ bị hủy bỏ tư cách nhập học.”
Tôi gật đầu.
“Cháu cảm ơn ạ.”
Tôi bước ra khỏi Cục Giáo dục.
Lúc đó là ba giờ chiều.
Tôi đứng trước cổng Cục.
Nắng vẫn rất gắt.
Tôi lấy điện thoại ra.
Tôi mở nhóm chat gia đình.
Nhóm chat mang tên “Gia đình bốn người”.
Trong đó có bố tôi, mẹ tôi, em trai tôi và tôi.
Tôi gửi vào nhóm những dòng tin nhắn cuối cùng.
“Kể từ ngày hôm nay, Lâm Vãn không còn là con gái của cái nhà này nữa.”
“Tư cách nhập học trường số 1 của Lâm Dương đã bị hủy bỏ.”
“Chuyện mẹ Trương Linh ký thay hồ sơ học bạ của tôi, tôi đã báo cáo đích danh lên Cục Giáo dục thành phố.”
“Tôi từ chối gánh vác thứ gọi là ‘trách nhiệm làm chị’.”
“Tôi từ chối nhường đường cho bất kỳ người thân nào không coi tôi là con người.”
“Xin đừng liên lạc với tôi nữa.”
Gửi xong những dòng đó.
Tôi tắt thông báo nhóm.
Xóa kết bạn với bố tôi.
Xóa kết bạn với mẹ tôi.
Xóa kết bạn với em trai tôi.
Sau đó, tôi vào danh bạ, chặn sạch sẽ từng người họ hàng một – bao gồm bà nội, bác cả, dì út, anh chị em họ.
Điện thoại của tôi hoàn toàn yên tĩnh.
Tôi đứng trước cổng Cục Giáo dục, hít một hơi thật sâu.
Nắng vẫn chói chang.
Nhưng tôi cảm thấy, lần đầu tiên trong đời, tôi mới thực sự được thở.
13.
Năm giờ chiều hôm đó.
Thông báo đình chỉ công tác của mẹ tôi được ban hành.
Sáu giờ, em trai tôi chính thức bị trường số 1 hủy tư cách nhập học.
Bảy giờ, nhà tôi nổ tung.
Mặc dù tôi đã xóa kết bạn, nhưng tôi không đổi số điện thoại.
Từ bảy giờ tối, điện thoại của tôi reo liên tục.
Số lạ gọi đến đều bị tôi cúp máy.
Tôi ngồi ngoài cửa nhà một lúc, rồi đứng dậy, bước vào nhà.
Không, đó không còn là “nhà” nữa.
Đó chỉ là căn hộ tôi từng ở suốt mười tám năm.
Tôi đẩy cửa bước vào.
Trong phòng khách, mẹ tôi ngồi thẫn thờ trên sofa, hai mắt sưng húp.
Bố tôi đứng ngoài ban công hút thuốc.
Em trai tôi co rúm trước cửa phòng nó, khóc rưng rức.
Bà nội ngồi bên bàn ăn, nhìn trân trân vào tôi.
Tôi bước vào.
Không một ai lên tiếng.
Tôi đi thẳng vào phòng mình.
Tôi bắt đầu thu dọn đồ đạc.
Tôi đóng tất cả sách vở mình tự mua vào một thùng giấy.
Quần áo nhét vào một thùng khác.
Những món đồ lặt vặt – sổ nhật ký, giấy khen, vài bức ảnh cũ – tôi xếp vào thùng thứ ba.
Khoảng nửa tiếng sau.
Mẹ đẩy cửa phòng tôi.
Bà đứng ở cửa, nhìn tôi dọn đồ.
“Vãn Vãn,” bà gọi.
Tôi không quay lại.
“Vãn Vãn,” bà gọi lại lần nữa.
“Mẹ,” tôi lên tiếng, “Mẹ hãy gọi con là Lâm Vãn.”
Bà sững lại.
“Lâm Vãn,” bà đổi giọng, “Mày định đi đâu?”
“Con đi ở nội trú,” tôi đáp, “Ký túc xá trường số 1.”
“Mày không về nhà nữa à?”
“Đây không phải là nhà con,” tôi nói.
“Mẹ sai rồi,” bà bật khóc, “Mẹ xin lỗi con. Con có thể…”
“Mẹ,” tôi ngắt lời, “Mẹ có biết mẹ sai ở đâu không?”
Bà im lặng.
Tôi quay người lại.
“Mẹ không sai vì chuyện ngày hôm nay,” tôi rành rọt từng chữ, “Mẹ sai trong từng ngày từng giờ suốt mười tám năm qua