Mỗi năm, mẹ tôi đều mua cho tôi và chị gái mỗi người một món trang sức bằng vàng, để dành làm của hồi môn sau này.
Tôi luôn nghĩ rằng mẹ đối xử với tôi và chị rất công bằng.
Cho đến khi vô tình nghe thấy cuộc trò chuyện của nhân viên tiệm vàng.
“Chị nói nghe nè bà mẹ đó cũng thú vị ghê, năm nào cũng mua trang sức vàng cho hai cô con gái, nhưng một cái là vàng thật, một cái chỉ là vàng bọc bạc thôi.”
Tôi sững người.
Về đến nhà, tôi làm thử theo cách trên mạng để kiểm tra chiếc vòng tay mẹ đã tặng.
Là vàng thật.
Tôi đang cảm thấy hối hận vì đã nghi ngờ mẹ, thì mẹ gọi điện đến.
Bình luận