Chương 3 - Món Nợ Mười Ba Năm

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Bà lập một quỹ ủy thác. Trên danh nghĩa, tiền được chuyển cho Chu Cường, để cậu ta trở thành người thụ hưởng đầu tiên. Như vậy, vừa bịt được miệng Chu Cường, vừa khiến họ hàng không thể dị nghị. Trong mắt mọi người, bà đã “hợp tình hợp lý” trao lại tài sản cho người thân duy nhất.

Nhưng bản hợp đồng này có một điều khoản cực kỳ quan trọng.

Là người thụ hưởng đầu tiên, Chu Cường mỗi tháng chỉ được rút 5.000 tệ từ quỹ làm chi phí sinh hoạt – với điều kiện bắt buộc là cậu ta phải chịu trách nhiệm chu cấp toàn bộ cho dì Vương: từ chỗ ở tiện nghi đến chăm sóc y tế chuyên nghiệp.

Còn tôi – Lý Thành – với tư cách là người thực thi quỹ, có toàn quyền giám sát và đánh giá việc Chu Cường có thực hiện nghĩa vụ đó hay không.

Nếu tôi xác nhận cậu ta không làm tròn trách nhiệm, tôi có quyền chấm dứt việc chi trả bất kỳ lúc nào.

Và quan trọng hơn nữa – trong hợp đồng ghi rõ: khi dì Vương qua đời, sau khi trừ chi phí tang lễ, toàn bộ tài sản còn lại trong quỹ sẽ chuyển thẳng cho người thụ hưởng cuối cùng.

Chính là tôi.

“Dì Vương nói, Chu Cường là loại người, cho nó năm ngàn một tháng nó cũng còn chê ít. Cầm được tiền rồi thì đừng mong nó thật lòng chăm sóc bà.” Luật sư Trương nói, “Bà ấy đoán trước nó sẽ nhanh chóng lộ mặt thật. Còn anh, anh Lý, là người duy nhất bà tin. Bà đã giao quyền định đoạt cuối cùng vào tay anh.”

Quản lý Vương bổ sung:

“Cách đây hai ngày, Chu Cường từng đến ngân hàng đòi rút toàn bộ ba triệu tám trăm sáu mươi nghìn. Khi bị từ chối, cậu ta làm loạn một trận. Chúng tôi đã giải thích rõ rằng cậu ta chỉ là người thụ hưởng, không có quyền động đến tiền gốc. Ngoài ra, theo điều tra của chúng tôi, hiện bà Vương Quế Lan đang bị cậu ta đưa tới một viện dưỡng lão tồi tàn ở ngoại ô, chi phí chưa tới hai nghìn tệ một tháng – hoàn toàn trái với cam kết trước đó. Dựa theo hợp đồng ủy thác, hành vi của cậu ta đã cấu thành vi phạm nghiêm trọng.”

Tôi siết chặt bản hợp đồng trong tay, đến mức đốt ngón tay trắng bệch.

Cuối cùng tôi cũng hiểu.

Ánh mắt lảng tránh của dì Vương hôm đó, không phải vì lạnh lùng, mà vì bà cảm thấy có lỗi.

Bà biết quyết định đó sẽ khiến tôi tổn thương – nhưng bà buộc phải làm vậy.

Bà không phản bội tôi.

Bà đã dùng cách chu toàn nhất mà bà nghĩ ra được – để bảo vệ tôi.

Luật sư Trương lấy từ cặp tài liệu ra một phong thư, đưa cho tôi.

“Anh Lý, đây là thư dì Vương để lại riêng cho anh, sau khi ký xong hợp đồng ủy thác. Bà dặn tôi, khi nào anh đến làm thủ tục thì phải đích thân giao tận tay.”

Tôi nhận lấy.

Phong thư mỏng, nhưng cầm trên tay lại nặng trĩu như đá.

Tôi mở ra.

Bên trong chỉ có một tờ giấy – mặt sau của giấy ghi chú bệnh viện, nét chữ nguệch ngoạc, nhìn là biết viết rất khó khăn:

“Tiểu Lý, đừng trách tôi. Tôi không thể để hại một người tốt như anh.

Mười ba năm cơm nước ấy, còn quý hơn ba trăm mấy chục vạn kia nhiều.

Cầm lấy tiền, sống tốt nhé. — Vương Quế Lan”

Đọc đến dòng cuối cùng, nước mắt tôi không kìm được nữa.

Từng giọt từng giọt rơi xuống tờ giấy mỏng manh ấy.

06

Tôi không nhớ nổi mình đã rời khỏi phòng VIP bằng cách nào.

Tay tôi vẫn nắm chặt bản hợp đồng ủy thác và bức thư của dì Vương, trong đầu cứ vang lên mãi một câu:

“Tôi không thể hại một người tốt như anh.”

Bốn ngày qua mọi uất ức, tủi hờn, nhục nhã — vào khoảnh khắc đó, bỗng tan biến hết.

Thay vào đó là một nỗi xót xa và ấm áp khó gọi thành tên, dâng đầy trong tim tôi.

Tôi không phải thằng ngốc.

Tôi không bị lừa.

Người phụ nữ mà tôi đã chăm sóc suốt mười ba năm ấy — bà hiểu rõ mọi chuyện, hơn bất kỳ ai.

Bà chịu đựng sự hiểu lầm từ tôi, chịu đựng sự giả tạo của thằng cháu, một mình, nằm trên giường bệnh… âm thầm sắp xếp tất cả mọi thứ cho tôi.

Tôi đứng trên bậc thềm trước cửa ngân hàng, nhìn dòng xe cộ tấp nập ngoài phố, có cảm giác như vừa bước ra từ một giấc mơ.

Nắng chiếu lên người, ấm áp đến lạ.

Tôi lấy điện thoại ra, tay vẫn còn hơi run, gọi cho Tiểu Tần.

“A lô? Lý Thành? Sao rồi? Là lừa đảo hả? Anh không chuyển tiền cho tụi nó đấy chứ?”

Vừa bắt máy, cô ấy đã hỏi một tràng dồn dập.

Tôi khẽ hắng giọng, định lên tiếng, nhưng cổ họng nghẹn ứ.

“Nói gì đi chứ! Em lo gần chết đây này!”

“Tiểu Tần…” Tôi gọi tên cô ấy, rồi không nói thêm được gì nữa.

Đầu dây bên kia im lặng. Cô ấy dường như cảm nhận được điều gì đó.

“Anh sao vậy? Anh khóc à? Có ai đe dọa anh không?”

“Em… em xuống đây một chút đi. Anh đang ở trước ngân hàng Kiến Thiết, ngay cổng khu mình.”

Tôi nói xong thì cúp máy.

Chưa tới mười phút sau, tôi đã thấy Tiểu Tần chạy vội từ xa tới, mặt đầy lo lắng.

“Chuyện gì thế? Anh đừng dọa em!”

Cô ấy chạy đến bên tôi, nắm chặt lấy tay tôi.

Tôi không nói gì, chỉ đưa cho cô ấy tờ thư mà dì Vương để lại.

Tiểu Tần nhận lấy, nét mặt vẫn còn nghi hoặc, cúi đầu đọc.

Ánh mắt cô từ căng thẳng chuyển sang ngạc nhiên, rồi sốc — cuối cùng đỏ hoe.

Giống tôi, nước mắt cô bắt đầu rơi xuống từng giọt.

Cô ngẩng lên nhìn tôi, môi run run, không nói nổi lời nào.

Tôi khẽ gật đầu, giọng khàn đặc, kể lại từng lời của quản lý Vương và luật sư Trương.

Nghe xong, Tiểu Tần lấy tay bịt miệng, nước mắt rơi càng dữ dội.

Cô ấy không phải kiểu người dễ khóc, nhưng những ngày qua bị đè nén quá nhiều — cuối cùng cũng không chịu nổi nữa.

Cô đấm nhẹ một cái vào ngực tôi, chẳng có bao nhiêu sức.

“Em biết mà… Em biết dì Vương không phải người như vậy! Sao bà có thể đối xử với anh như thế được chứ!”

Cô vừa khóc vừa bật cười, nước mắt vẫn còn lăn dài.

“Cái bà già này… đúng là… tính hết mọi đường luôn rồi. Ngay cả phản ứng của thằng cháu trắng trợn đó cũng đoán trúng.”

Chúng tôi đứng trước ngân hàng, vừa khóc vừa cười, chẳng khác gì hai đứa ngốc.

“Thế… còn tiền thì sao?” Tiểu Tần khẽ lau nước mắt, hỏi nhỏ.

“Tiền nằm trong quỹ ủy thác. Anh là người điều hành.” Tôi đưa cho cô ấy xem tập hồ sơ dày cộp.

“Nghĩa là… ba triệu tám trăm sáu mươi nghìn… bây giờ do chúng ta quản lý?”

“Là do anh quản lý.” Tôi sửa lại, “Nhưng trước hết, phải làm một việc đã.”

Tiểu Tần nhìn tôi, cả hai đồng thanh nói cùng một câu:

“Phải đi đón dì Vương về!”

Chu Cường đã bỏ dì ở một viện dưỡng lão tồi tàn ngoài ngoại ô.

Chỉ nghĩ đến đó thôi, tim tôi đã thắt lại.

Dì Vương vì tôi mà diễn một vở kịch lớn đến vậy, còn bản thân bà thì…

Tôi lập tức gọi cho quản lý Vương, hỏi ông ấy có biết địa chỉ cụ thể của viện dưỡng lão không.

Ông ấy nói đang định liên lạc với tôi. Vì để chuẩn bị cho việc thực thi quỹ ủy thác, phía ngân hàng đã cho người điều tra xong xuôi. Nơi đó tên là “Viện dưỡng lão Hồng Hoàng Hôn”, cách trung tâm hơn ba mươi cây số, ở một thị trấn vùng ven. Cơ sở vật chất cực kỳ tồi tàn.

Tôi cúp máy, quay sang Tiểu Tần: “Chúng ta đi ngay.”

“Đi!”

Tiểu Tần gật đầu thật mạnh.

“Em về nhà lấy ít đồ, mang theo ít tiền mặt. Anh đợi em ở đây.”

Tôi nhìn theo bóng lưng cô chạy về, hít một hơi thật sâu.

Chu Cường, mày không phải thích tiền lắm sao?

Không phải tưởng mình đã thắng rồi sao?

Tao thật sự muốn nhìn xem — lúc mày phát hiện ra tay trắng, sẽ có vẻ mặt như thế nào.

Nhưng giờ chưa phải lúc nghĩ đến mày.

Việc quan trọng nhất lúc này, là đi đón người thân của chúng tôi — dì Vương — trở về.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)