Chương 7 - Món Nợ Cuộc Đời

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Thế là chẳng ai dám thuê họ.

Cuối cùng, ba mẹ chỉ có thể đi nhặt ve chai.

Nhưng Lý Vật lại chê đống thùng giấy, vỏ chai họ nhặt về làm nhà bẩn, nhất quyết đòi đuổi họ ra ngoài.

Dì ba gọi cho tôi một lần, thay mẹ truyền lời:

Bà ấy nói — bà hối hận rồi.

Dì chỉ biết thở dài.

“Lúc vay tiền cũng là để cứu Lý Vật ra, kết quả con nhỏ ấy quay lưng lại nói tiền đó là do ba mẹ vay, không liên quan gì đến mình.”

“Giờ thì chị con ở biệt thự lớn, còn ba mẹ bị đuổi ra ngoài chỉ vì nhặt ve chai dơ quá.”

Tôi im lặng — xem như một câu trả lời.

Dần dần, họ hàng cũng bắt đầu nhìn rõ con người thật của Lý Vật.

Từng người một lần lượt gọi điện xin lỗi tôi, nói năm đó không nên hùa theo họ ép buộc tôi.

Tôi rộng lượng nói rằng mình đã bỏ qua nhưng đồng thời cũng nói rõ: sau này nên hạn chế liên lạc thì hơn.

Bà nội khóc lóc nói cái nhà này xem như tan nát rồi, tôi không an ủi gì cả.

Bởi vì lỗi… vốn không phải do tôi.

Hôm đó tan làm, tôi mặc chiếc váy liền thân vừa vặn, chuẩn bị lên chiếc xe mới mua.

Ba mẹ lại bất ngờ xuất hiện.

Hai người đầu bù tóc rối, nhìn là biết đã lâu không tắm gội. Tay còn xách hai bao tải đầy vỏ chai nhựa.

“Tiểu Thiếu, con sống có tốt không?”

Tôi đóng cửa xe, bấm nút khóa.

“Sống rất tốt.”

Mẹ cúi đầu: “Thiếu Thiếu à, ba mẹ vừa nhặt ve chai vừa đi bộ tới đây, chỉ để tìm con thôi.”

Ba tôi xoa tay, vẻ mặt lúng túng:

“Tiểu Thiếu, ba mẹ thật sự biết lỗi rồi, muốn xin lỗi con một câu.”

Xin lỗi à?

Giọng mẹ đã nghẹn lại: “Chị con đuổi ba mẹ ra khỏi nhà, ba mẹ mới nhận ra ai mới là kẻ vong ân bạc nghĩa… Thiếu Thiếu, con mới là người tốt.”

Giờ là giờ tan tầm, không ít đồng nghiệp đi ngang nhìn sang bên này.

Vì ba mẹ từng làm ầm ĩ ở buổi tiệc cuối năm của công ty, nên ai cũng nhận ra họ.

“Ôi chà, chẳng phải là ba mẹ của Lý Thiếu sao? Hai người già gây chuyện đó vẫn còn sống đấy à?”

“Phì… ăn mặc kiểu gì vậy, còn xách hai bao rác bẩn thỉu nữa. Diễn sâu ghê ha, đúng là dân chuyên đóng vai nạn nhân mà.”

“Cũng khá đó, diễn xuất lần này còn tiến bộ hơn cả lúc ở tiệc tất niên nữa. Nếu không biết sự thật chắc tôi cũng phải rơi nước mắt đấy!”

Đám đồng nghiệp xúm lại cười cợt, khiến ba mẹ tôi cúi gằm mặt, như muốn chui xuống đất.

Cuối cùng, ba tôi ngẩng lên, gần như nghiến răng mới nói nổi:

“Tiểu Thiếu… ba mẹ thật sự xin lỗi. Ba mẹ không nên thiên vị, ba mẹ… hối hận rồi.”

Tôi nhìn ông.

“Lời xin lỗi của ba mẹ, tôi không nhận. Không phải lời xin lỗi nào cũng đáng được tha thứ. Những gì ba mẹ đã làm với tôi — không thể tha thứ.”

Ba từ trước đến nay luôn ngẩng cao đầu, nhưng câu nói đó của tôi đã khiến ông hoàn toàn sụp đổ.

Ông nhìn tôi trừng trừng:

“Lý Thiếu! Mày không thể đối xử với ba mẹ như thế! Nếu bọn tao có chuyện gì, làm ma cũng không tha cho mày!”

Tôi bật cười lạnh:

“Vẫn là cái kiểu hống hách quen thuộc, diễn màn vừa rồi chắc cũng mệt lắm nhỉ?”

Đám đồng nghiệp cười rộ lên.

Tôi nói tiếp:

“Là Lý Vật vắt kiệt hết tiền của ba mẹ, để ba mẹ gánh món nợ 200.000 tệ, rồi đuổi ba mẹ ra khỏi nhà. Kết quả… người mà ba mẹ hăm dọa lại là tôi?”

Giọng tôi bình thản:

“Lời xin lỗi vừa rồi của ba mẹ, có bao nhiêu phần là thật lòng? Chẳng qua chỉ là mưu kế nối lại cái ống truyền máu đã đứt mà thôi.”

“Về sau đừng nói lời mềm mỏng với tôi nữa. Trái tim tôi, chính là bị ba mẹ dần dần làm cho cứng lại.”

Nói xong, tôi lên xe, đạp ga rời đi.

Đám đồng nghiệp liền chụp ảnh, quay video, đăng lên mạng: #Phần hậu của màn trả thù đầy thỏa mãn!

Chị quản lý được điều sang chi nhánh tỉnh ngoài để phát triển thị trường mới, tôi được đề bạt thay vị trí, trở thành quản lý mới.

Trong lễ nhận chức, ông chủ vỗ vai tôi, bảo tôi cố gắng.

Tôi nuôi một chú chó Schnauzer rất dễ thương, đặt tên nó là Nguyên Đán.

Bởi vì chính vào ngày Nguyên Đán năm ấy, tôi đã cắt đứt hoàn toàn mối quan hệ méo mó với gia đình cũ — và bắt đầu cuộc sống mới của chính mình.

Nghe nói sau này, Lý Vật lại đắm chìm trong các buổi ký tặng thần tượng.

Với một người từng phải ngồi hàng ghế đầu trong concert, thì loại sự kiện được đối mặt trực tiếp với idol, cô ta đương nhiên sẽ không bỏ lỡ.

Nhưng giá của những buổi ký tặng không hề rẻ.

Để theo đuổi, Lý Vật không ngần ngại bán cả căn nhà của mình.

Ba mẹ vay mượn khắp họ hàng, dắt díu nhau ra đường, cũng chỉ để giữ lại căn nhà ấy.

Vậy mà cuối cùng, nó lại bị Lý Vật bán đi một cách nhẹ tênh.

Tôi không hề tiếc nuối. Thật lòng, tôi thấy… chẳng liên quan gì đến mình nữa.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)