Chương 6 - Món Nợ Cuộc Đời

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Là bởi vì chỉ có lấy lý do ‘so bì’ đó, ba mẹ mới che giấu được sự thiên vị đến tận xương tủy. Chỉ cần con lên tiếng, ba mẹ liền lập tức chụp mũ!”

Ba bị tôi làm cho tức đến mức không nói nên lời, dứt khoát cúp máy.

Trước khi cúp, tôi còn nghe thấy giọng Lý Vật lẩm bẩm đầy toan tính:

“Chúng ta sẽ gọi hết họ hàng thân thích một lượt, tôi không tin Lý Thiếu dám tuyệt tình đến cùng như vậy!”

Quả nhiên, cuộc gọi đầu tiên đến từ bà nội.

Bà: “Tiểu Thiếu à, bà biết cháu là đứa tốt, chẳng lẽ thật sự nhẫn tâm nhìn ba mẹ cháu chết cóng ngoài đường sao?”

Tôi: “Bà nội, bà nhầm rồi, là Lý Vật định để ba mẹ chết cóng. Vì nhà với xe, ba mẹ đều cho chị ấy cả mà.”

Tiếp sau đó, điện thoại của tôi bị họ hàng thay phiên nhau “khủng bố”.

Tôi chẳng thèm bắt máy một cuộc nào.

Chỉ vào nhóm gia đình gửi đúng một tin nhắn:

【Ai còn gọi điện làm phiền tôi nữa, thì mời ba người họ qua nhà bạn mà sống mùa đông. Dù gì các vị cũng đều là những người ‘từ bi rộng lượng’ cả mà.】

Quả nhiên, nhóm chat im bặt.

Tôi tiện tay rời khỏi nhóm gia đình.

Nghe bà nội kể, cuối cùng Lý Vật cũng phải bán chiếc Audi, lấy tiền để sửa sang lại căn nhà.

Tôi giả vờ không nghe ra sự trách móc trong giọng nói của bà.

Nhưng chuyện sửa nhà đâu phải ngày một ngày hai là xong, nên khoảng thời gian đó họ chỉ có thể ở tạm trong khách sạn.

Tiền bán xe nằm trong tay Lý Vật, cô ta nhất quyết không đưa cho ba mẹ đồng nào.

Cận Tết, lịch trình của idol mà Lý Vật mê mẩn dày đặc sự kiện — nào là tiệc tất niên, nào là Giao thừa, rồi cả chương trình mừng xuân của đài địa phương.

Túi tiền cô ta lại dày lên một chút, nên tiêu xài cứ như chuyện đương nhiên.

Đêm Giao thừa, tôi ở trong căn biệt thự nhỏ của mình, tự tay chuẩn bị một mâm cơm tất niên thịnh soạn.

Những món năm nào cũng chỉ dám thèm — cua hoàng đế, bào ngư to — năm nay tôi được ăn thỏa thích.

Tối hôm đó, Lý Vật gửi cho tôi một tin nhắn đa phương tiện.

Trong ảnh, cô ta cầm gậy cổ vũ, ngồi ở hàng ghế đầu khu vực trung tâm, ngước nhìn thần tượng với gương mặt rạng rỡ hạnh phúc.

【Lý Thiếu, mày tưởng mày thắng à? Nhưng chị đây sống vẫn vui vẻ hơn mày! Tao đang ngồi hàng giữa ghế VIP đấy nhé!】

Tôi lau tay.

【Lý Vật, dạo này chị mê “so bì” dữ ha.】

Gửi xong, tôi chặn luôn số của cô ta.

Dù sao thì tôi cũng chẳng quan tâm cô ta ngồi hàng nào, gặp được ai — chẳng có gì đáng để tôi phải ghen tị.

Một tháng sau, công ty sửa nhà hoàn thành công trình, yêu cầu ba người kia thanh toán phần tiền còn lại.

Lý Vật tất nhiên không móc ra nổi một xu.

Tổ trưởng đội thi công cũng không phải dạng dễ bắt nạt, gọi điện báo công an luôn.

Cảnh sát tới đưa Lý Vật đi, mẹ tôi hoảng hốt chạy theo sau vừa chạy vừa khóc.

Khóc xong, bà gọi điện cho tôi.

“Tiểu Thiếu, con không thể tuyệt tình như vậy! Chẳng lẽ con trơ mắt nhìn chị con ngồi tù, dính án, rồi mang nợ khắp người sao?”

Tôi lạnh lùng:

“Tiền đó có phải tôi tiêu đâu? Chị ta tự tiêu sạch, thì tự chịu. Liên quan gì đến tôi?”

Giọng mẹ vỡ òa:

“Nếu không phải con phá nhà, bọn mẹ đâu cần bán xe! Nếu chị con không thiếu tiền thì đã không tiêu bạt mạng! Tất cả là tại con!”

Tôi bật cười.

“Đến nước này mà mẹ còn đổ lỗi cho con? Vậy thì con lại càng không có lý do gì để giúp. Con làm ra đồng tiền không dễ, chẳng việc gì phải đưa cho những kẻ vong ơn bạc nghĩa.”

Mẹ có vẻ không ngờ tôi lại dùng từ “vong ơn bạc nghĩa” để nói bà, nhất thời nghẹn lời.

“Tiểu Thiếu…” — mẹ hạ giọng — “Giúp chị con đi, coi như mẹ xin con, được không?”

Xem ra bà thật sự đã nghe vào những gì tôi nói — muốn người khác giúp, thì ít nhất phải có thái độ cầu thị.

Nhưng tôi vẫn trả lời:

“Không.”

“Mẹ à, cái ngày mẹ đưa nhà, đưa xe cho Lý Vật, mẹ có nghĩ sẽ có hôm nay phải cúi đầu cầu xin con không? Không hề đúng không?”

Mẹ gào lên:

“Con có nhà! Có biệt thự để ở! Tiền thưởng cuối năm mẹ nghe rồi đấy, thêm 200.000 tệ kia mà! Còn chị con thì đang ở đồn công an! Nếu không phải con cứu nó thì ai cứu?”

Tôi hít sâu một hơi.

“Lúc con cắm đầu làm việc, chị con ăn chơi nhảy múa ngoài kia.”

“Đừng suốt ngày lôi chị con ra mà so sánh với con nữa.”

Ba mẹ vẫn muốn giữ lại căn nhà của Lý Vật.

Họ chạy vạy vay mượn khắp nơi gom được 200.000 tệ, trả cho công ty sửa nhà.

Lý Vật cuối cùng cũng được thả.

Ba mẹ tôi vốn đã tính nghỉ hưu, lúc đó còn bán cả cửa hàng để mua xe cho chị tôi.

Bây giờ vì trả nợ người quen, đành phải ra ngoài tìm việc.

Nhưng lớn tuổi rồi, ai cũng sợ nhận người già về lỡ xảy ra chuyện lại bị kiện ngược.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)