Chương 6 - Mối Quan Hệ Đằng Sau Cánh Cửa
Sinh viên qua lại trước cổng đều đang nhìn.
“Hứa Ly.” Tôi nhẹ giọng nói.
“Anh không vượt qua được là chuyện của anh. Không còn liên quan gì đến tôi nữa.”
Tôi vòng qua anh rời đi.
Tối hôm đó tôi về nhà thuê.
Trước cửa quả nhiên có thêm một thùng giấy. Trên đó dán đơn chuyển phát nhanh từ nội địa.
Tôi ôm vào phòng, mở ra.
Bên trong xếp ngay ngắn những cuốn vở ghi chép của tôi, suốt ba năm cấp ba.
Mỗi bìa vở tôi đều nhận ra.
Trên cùng là quyển nhật ký màu xanh đó.
Tôi lật thử. Lật đến bài cuối cùng. Đó là bài tôi viết ba ngày trước kỳ thi đại học.
“Thi xong rồi. Cảm giác cũng ổn. Khoa Tài chính nhất định mình có thể đậu Mình đuổi kịp anh rồi.”
Tôi khép quyển nhật ký lại. Đặt về trong thùng. Đẩy thùng vào dưới gầm giường.
Tôi không khóc. Chỉ ngồi rất lâu.
Cách một tuần, Hứa Ly lại đến.
Lần này còn sớm hơn, bảy giờ sáng.
Tôi vừa ra cửa đi học. Anh đứng dưới lầu, tóc rối bù, quần áo cũng nhăn nhúm.
Nhìn thấy tôi, anh bước lên hai bước.
“Đường Đường, em nghe anh nói lần cuối.”
“Anh có thôi đi không?”
“Lần cuối.”
Anh giơ điện thoại lên. Trên màn hình là một bức ảnh.
Chụp giấy khen lúc nhỏ của tôi.
“Em xem. Giấy khen đội viên thiếu niên xuất sắc lớp ba tiểu học của em. Dán trên bức tường phòng khách nhà mình. Từ nhỏ đến lớn anh chưa từng chú ý. Gần đây anh mới phát hiện, cả bức tường đều là giấy khen của em. Mỗi học kỳ mười mấy tờ. Dán bên cạnh ảnh của Điềm Điềm. Ở trong kẽ hở.”
“Rồi sao?”
“Rồi anh nhớ ra, mỗi lần em mang giấy khen về, anh đều nói em lại lấy mấy tờ giấy vô dụng này.”
Giọng anh bắt đầu run.
“Anh đã nói như vậy suốt nhiều năm. Em chưa từng phản bác một câu. Lần sau vẫn tiếp tục mang về cho anh xem.”
“Hứa Ly. Anh nói với tôi những điều này có ý nghĩa gì không?”
“Có.” Anh bước lên một bước.
“Anh muốn để em biết. Anh nhớ lại rồi. Tất cả chuyện của em anh đều nhớ lại rồi. Năm em chín tuổi, em đắp áo đồng phục cho anh. Năm mười hai tuổi, em dùng tiền mừng tuổi mua bút máy cho anh. Năm mười lăm tuổi, em bị bệnh sốt vẫn bò dậy hâm nóng cơm cho anh. Năm mười tám tuổi, em thi hạng bảy toàn tỉnh… Đường Đường, những điều tốt đẹp em dành cho anh, anh đều nhớ lại hết rồi. Nhưng khi anh nhớ ra, em đã không còn ở đó nữa.”
Giọng anh vỡ vụn. Nước mắt chảy đầy mặt.
Tôi nhìn anh, cảm giác trong lòng có thứ gì đó khẽ vang lên.
Giống như một sợi dây đã căng suốt rất nhiều năm, cuối cùng cũng được thả lỏng.
“Nói xong rồi?” Giọng tôi rất nhẹ.
Chương 10
“Nói xong rồi.”
“Trải qua nhiều chuyện như vậy trong thời gian này, anh biết tôi khóc dữ dội nhất là lúc nào không?”
Anh lắc đầu.
“Là ngày tôi nhận được giấy báo trúng tuyển của Đại học Cảng Thành. Tôi ngồi trước máy tính khóc nửa tiếng.”
“Bởi vì đó là thứ tôi tự mình giành được. Không liên quan đến anh. Không liên quan đến Hứa Điềm. Cũng không liên quan đến khoa Tài chính mà trước đây tôi đã đuổi theo anh nhiều năm như vậy. Là tôi, Hứa Đường, dựa vào chính mình, sống lại từ đầu ở một thành phố khác.”
Môi Hứa Ly run lên.
“Vậy nên anh không cần ngày nào cũng chạy đến cầu xin tôi tha thứ.”
“Tôi đã tha thứ cho chính mình rồi. Với tôi như vậy là đủ.”
Anh đứng yên tại chỗ, tay rũ bên chân.
Nắm tay siết chặt rồi lại buông ra.
“Vậy… anh phải làm chút gì đó.”
Giọng anh khàn đến gần như không nghe rõ.
“Anh phải làm chút gì đó chứ.”
“Anh đừng làm gì cả.”
“Về nội địa đi. Sống cuộc sống của anh. Quản lý công ty của anh cho tốt. Chăm sóc mẹ cho tốt. Đừng để Hứa Điềm lại đi phá hoại trường tốt của người khác. Đó chính là chuyện tốt nhất anh có thể làm.”
Anh nhìn tôi, nhìn rất lâu, cuối cùng gật đầu.
“Được.”
Anh xoay người rời đi, đi được hai bước lại dừng lại, không quay đầu.
Anh quay lưng về phía tôi nói:
“Đường Đường. Em ở Hồng Kông phải sống thật tốt.”
Tôi không trả lời.
Anh đi rồi, lần này là thật sự đi rồi.
Tôi nhìn bóng lưng anh băng qua đường, rẽ qua góc phố, cuối cùng biến mất.
Tôi đứng dưới lầu, gió buổi sáng từ phía biển thổi tới, lành lạnh.
Tôi đi học.
Sau này anh thật sự không đến nữa. Hứa Điềm cũng không đến nữa.
Sau đó Amy nói với tôi, cô ấy từng tình cờ gặp Hứa Ly một lần ở sân bay.
Hứa Ly ngồi một mình bên cạnh cổng lên máy bay, trước mặt đặt một ly cà phê chưa uống, nhìn ngoài cửa sổ ngẩn người.
Amy nói trông anh già đi rất nhiều. Trong tóc đã có sợi bạc.
Tôi không nói gì.
Tôi tiếp tục học ở Đại học Cảng Thành.
Học kỳ hai năm nhất, tôi đứng nhất khoa. Năm hai làm trợ giảng. Năm ba nhận được đề cử học bổng hiệu trưởng.
Giáo sư Trần nói luận văn tốt nghiệp của tôi có thể đăng trên tạp chí quốc tế.
Ngày tháng cứ thế trôi qua.
Mùa đông ở Hồng Kông không lạnh, gió từ cảng Victoria thổi tới vẫn mang theo vị mặn.
Căn nhà thuê của tôi đổi một lần, chuyển đến nơi gần trường hơn.
Cửa sổ hướng nam, mỗi buổi chiều ánh nắng đều chiếu vào.
Tôi kéo thùng vở cũ từ dưới gầm giường ra xem một lần, lật qua lật lại, rồi lại đặt về.
Hứa Điềm từng gửi WeChat cho tôi một lần, nói cô ta ở Úc, học một trường đại học dỏm.
Cô ta hỏi tôi có thể tha thứ cho cô ta không.
Tôi không trả lời.