Chương 5 - Mối Quan Hệ Đằng Sau Cánh Cửa

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Anh giữ lại tất cả đồ của em.”

Giọng anh truyền đến từ phía sau.

“Sách trong phòng em, giấy khen của em, những quyển vở ghi chép em viết thời cấp ba. Không vứt một thứ nào.”

“Rồi sao?”

“Ngày nào anh cũng đến xem một lần.” Giọng anh càng lúc càng thấp. “Ngày nào cũng vậy.”

Tôi xoay người nhìn anh.

“Hứa Ly. Anh cảm thấy bây giờ nói những điều này có tác dụng gì?”

Bây giờ tôi đã không muốn gọi anh là anh trai nữa.

Chương 8

Anh tiến lên một bước, mắt nhìn thẳng vào tôi.

“Có tác dụng. Đường Đường, mỗi ngày khi nhìn phòng em, anh đều nghĩ đến cảnh tượng em lao tới đè anh xuống dưới trong trận động đất. Khi đó em mới chín tuổi. Tai bị đập hỏng. Cả đời em đều phải đeo máy trợ thính. Anh đã nghĩ suốt ba tháng. Ngày nào cũng nghĩ.”

“Anh nghĩ ra được gì?”

“Anh nghĩ ra anh là một thằng khốn.”

Giọng anh bắt đầu run lên.

“Anh đúng là một thằng khốn. Em cứu mạng anh, anh lại ghét bỏ em vì em không nghe thấy. Em thi đậu trường đại học tốt nhất, anh lại vì một câu nói của Điềm Điềm mà đổi suất của em. Em một mình đến Hồng Kông, anh còn để người chặn em… Đường Đường, tối nào anh cũng không ngủ được. Anh vừa nhắm mắt là thấy dáng vẻ của em vào đêm em cởi quần áo. Anh sắp phát điên rồi.”

Vành mắt anh đỏ hết cả lên. Môi run đến không ra hình dạng gì.

Tôi nhìn anh. Trong lòng rất bình tĩnh.

“Nói xong rồi?”

“Em tha thứ cho anh được không?”

Giọng anh gần như van xin.

“Anh cầu xin em, em về nhà đi. Anh cho em tất cả, khoa Tài chính, nhà, xe, em muốn gì anh cũng cho em.”

“Thứ tôi muốn anh không cho được.”

“Em muốn gì thì nói với anh. Dù khuynh gia bại sản anh cũng cho.”

“Tôi muốn anh chưa từng thiên vị.” Tôi nhìn vào mắt anh. “Anh cho được không?”

Anh há miệng, nước mắt lăn xuống, không nói nên lời.

“Anh không thể.” Tôi nói. “Vậy nên đừng đến tìm tôi nữa.”

Tôi xoay người lên lầu.

Anh gọi tên tôi ở phía sau. Hết tiếng này đến tiếng khác.

Tôi đóng cửa chống trộm, khóa anh ở bên ngoài.

Tối hôm đó anh đứng dưới lầu cả đêm.

Nửa đêm tôi dậy đi vệ sinh, nhìn thấy anh qua cửa sổ.

Anh dựa vào cột điện kia, đầu cúi xuống, tay đút trong túi, không nhúc nhích.

Tôi không xuống.

Qua hai ngày, tôi làm ca tối ở thư viện.

Chín rưỡi đóng cửa, tôi dọn dẹp đồ đạc xong đi ra ngoài.

Vừa ra khỏi cổng lớn, tôi nhìn thấy Hứa Điềm đứng dưới bậc thềm.

Cô ta chỉ có một mình.

“Chị.” Cô ta gọi tôi.

Tôi dừng chân. “Làm gì?”

Hứa Điềm đi về phía tôi.

Dừng lại ở nơi cách tôi ba bước.

Cô ta nhìn tôi, cắn môi dưới. Sau đó phịch một tiếng quỳ xuống đất.

“Chị. Em cầu xin chị tha thứ cho em.”

Xung quanh có mấy bạn học quay đầu nhìn.

Tôi nhíu mày.

“Đứng dậy. Đừng ở đây làm mất mặt.”

“Em không đứng dậy.”

Cô ta siết nắm tay, móng tay bấm vào lòng bàn tay.

“Từ nhỏ đến lớn em đã cướp của chị bao nhiêu thứ, chính em cũng không đếm rõ. Nhưng chị chưa từng trở mặt với em. Em vẫn luôn cảm thấy chị dễ bắt nạt. Em sai rồi. Em thật sự sai rồi. Anh nói sẽ đưa em ra nước ngoài học. Sau này em sẽ không xuất hiện trước mặt chị nữa. Được không?”

“Cô đứng dậy trước đi.”

“Chị tha thứ cho em thì em đứng dậy.”

“Hứa Điềm.” Tôi cúi đầu nhìn cô ta.

“Năm cô chín tuổi cướp búp bê của tôi. Mười một tuổi cướp váy của tôi. Mười lăm tuổi cướp phòng của tôi. Mười tám tuổi cướp đại học của tôi. Lần nào cô cũng nói xin lỗi. Sau đó lần sau lại tiếp tục cướp. Cô cảm thấy lần này tôi còn tin cô sao?”

Mặt Hứa Điềm trắng bệch.

“Lần này em thật lòng…”

“Cô không thật sự biết sai, cô chỉ sợ thôi.”

“Cô sợ bị anh trai cô đưa ra nước ngoài.”

Cô ta nằm bò trên đất khóc, vai run lên từng đợt.

Tôi đứng một lúc, lấy một gói khăn giấy trong túi ra đặt bên cạnh cô ta.

“Cô khóc xong thì tự đứng dậy. Về khách sạn đi. Đừng ở lại Hồng Kông nữa.”

Nói xong tôi đi, không quay đầu.

Chương 9

Ba ngày sau, Hứa Ly lại đến.

Lần này là ở cổng trường.

Tôi tan học đi ra ngoài. Anh chặn trước mặt tôi.

Trong tay xách một cái túi. Bên trong phồng lên đầy ắp.

“Thứ gì?”

“Những quyển vở ghi chép em viết thời cấp ba.”

Anh đưa túi qua.

“Anh mang tất cả đến rồi. Em tự xem đi. Tất cả đều là chữ của em. Quyển trích chép em viết năm lớp mười một. Tập đề sai em viết năm lớp mười hai. Còn cả quyển nhật ký bìa màu xanh của em.”

Tôi không nhận.

“Gửi cho tôi là được. Không cần tự mình mang đến.”

“Anh gửi rồi.” Anh nói. “Gửi đến nhà thuê của em. Chắc chắn em chưa mở.”

Tôi nhìn anh. Không nói gì.

“Đường Đường, em mở ra xem đi. Trong nhật ký của em viết bao nhiêu lần câu em muốn thi vào trường của anh.”

Giọng anh lại khàn đi.

“Từ năm mười bốn tuổi em đã bắt đầu viết, viết suốt bốn năm, đằng sau bài nào em cũng viết phải đuổi kịp anh. Anh xem hết rồi, lật từng trang từng trang. Lật đến phía sau anh không chịu nổi nữa. Em đã viết nhiều như vậy, vậy mà anh chưa từng nhìn dù chỉ một lần.”

“Bây giờ anh nhìn rồi. Sau đó thì sao?”

“Sau đó mỗi tối anh trằn trọc không ngủ được. Đường Đường, em đã đuổi theo anh nhiều năm như vậy, em đuổi kịp rồi, em thi đậu rồi, chính tay anh lại đẩy em đi. Em bảo anh làm sao vượt qua được?”

Nói đến cuối, giọng anh hoàn toàn vỡ vụn.

CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP:

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)