Chương 5 - Mối Quan Hệ Bí Mật Giữa Hai Tiểu Thư

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Phủ vệ lập tức tiến lên, ép từng người quay lưng.

Ta cởi áo choàng đưa cho Tri Vi. Thanh Hà cùng hai bà tử đỡ con lên bờ.

Tri Vi quấn chặt áo choàng, lạnh đến môi trắng bệch nhưng ánh mắt vẫn rất vững.

“Nương, nữ nhi có lời muốn nói.”

Ta gật đầu.

Con đi đến trước mặt Lục Tu Viễn, giơ tay đẩy thẳng hắn xuống hồ.

Nước bắn tung tóe. Lục Tu Viễn vùng vẫy, giận dữ mắng:

“Khương Tri Vi, ngươi điên rồi sao!”

Tri Vi đứng bên bờ, giọng rõ ràng:

“Vừa rồi ta rơi xuống nước, các người nói ta vì lén nhìn Lục công tử. Bây giờ Lục công tử rơi xuống nước, có phải cũng nên nói hắn đang lén nhìn ta hay không?”

Lục Tu Viễn sặc hai ngụm nước, tức đến xanh cả mặt:

“Rõ ràng là ngươi đẩy ta!”

“Nếu ngươi cũng biết một người rơi xuống nước chưa chắc vì mải nhìn ai đó, vậy dựa vào đâu lại chụp câu ấy lên đầu ta?” Tri Vi nhìn đám người trên bờ. “Đây là vườn của Khương gia. Ta nhìn hồ nhà mình mà cũng phải xin phép Lục công tử sao?”

Đám người nhìn nhau, không còn ai dám lên tiếng.

Ta nhìn con đứng bên hồ, bả vai vẫn run vì lạnh nhưng từng lời đều nói rõ ràng, liền biết con đã không còn là cô nương vừa vào phủ khi trước, mặc người khác nhét những lời khó nghe vào miệng mình nữa.

Tri Vi quay sang Khương Oản Nguyệt:

“Tỷ tỷ, tỷ nói ta muốn cướp hôn ước của tỷ. Nhưng ta chưa từng gặp Lục công tử, cũng chưa từng mở lời với nương đòi mối hôn sự này. Tỷ đẩy ta xuống nước, lại gọi những người này tới đứng vây quanh hồ, rốt cuộc muốn ta mất thứ gì?”

Sắc máu trên mặt Khương Oản Nguyệt rút sạch. Nàng há miệng định khóc, nhưng Tri Vi đã nhận một chiếc chuông bạc từ tay Thanh Hà.

“Đây là thứ ta nhặt được trong luống hoa lúc rơi xuống nước.” Tri Vi ấn nhẹ chiếc chuông. “Hồng Tiêu đã bị bán đi, nhưng tỷ lại đem chiếc chuông này cho nha hoàn mới là Bích Đào. Ban nãy nàng ta trốn sau giả sơn, chính miệng thừa nhận tỷ sai nàng đẩy ta.”

Bích Đào bị phủ vệ áp ra, quỳ phịch xuống:

“Là Đại tiểu thư sai nô tỳ làm! Đại tiểu thư nói chỉ cần Nhị tiểu thư bị nam nhân ngoài phủ nhìn thấy trong bộ dạng quần áo ướt sũng, thanh danh hỏng rồi thì sẽ không thể tranh đồ trong Hầu phủ với nàng nữa!”

Khương Oản Nguyệt còn định biện giải, ta giơ tay tát nàng một cái.

“Ngươi sắp xuất giá, ta chuẩn bị của hồi môn cho ngươi. Lần ngươi hạ độc, ta cũng đã đè chuyện xấu xuống.”

“Nhưng hôm nay ngươi đẩy Tri Vi xuống hồ, lại gọi một đám nam nhân tới vây quanh nhìn nó. Ngươi muốn sau này nó còn bước chân ra ngoài thế nào?”

Ta gọi Lục Trung:

“Đưa Khương Oản Nguyệt tới biệt viện phía nam thành. Phong kín cửa viện. Của hồi môn vẫn giữ nguyên, nhưng chìa khóa nội viện và nguyệt lệ đều thu lại.”

Khương Oản Nguyệt nhào tới ôm chân ta:

“Nương, con sắp thành thân rồi. Người đưa con đi như vậy, Lục gia sẽ nhìn con thế nào?”

Ta cúi xuống gỡ tay nàng ra:

“Khi làm chuyện ấy, sao ngươi không nghĩ Hầu phủ sẽ nhìn Tri Vi thế nào?”

Lúc bị kéo đi, Khương Oản Nguyệt khóc rất thảm. Tạ Thừa An xông tới cản người, bị ta sai hộ vệ nhốt vào từ đường tự kiểm điểm. Lục Tu Viễn đứng một bên, cả người ướt sũng, vậy mà còn định cầu tình cho Khương Oản Nguyệt.

“Lục Nhị công tử, hôn sự giữa Khương gia và Lục gia còn chưa qua lễ.” Ta nói. “Hôm nay ngươi mặc cho người khác vu oan con gái ta. Nếu Lục gia vẫn coi trọng mối hôn sự này, bảo phụ mẫu ngươi tự mình tới bồi lễ.”

Hắn nghiến răng bỏ đi, đến một bộ y phục khô cũng không dám thay trong Hầu phủ.

7.

Sau khi Khương Oản Nguyệt bị đưa tới biệt viện, Hầu phủ yên tĩnh hơn hẳn.

Tạ Thừa An ra khỏi từ đường nhưng vẫn oán hận ta. Ngày nào hắn cũng theo một đám công tử ăn chơi uống rượu, chọi gà. Tiên sinh phòng sổ sách tới dạy hắn xem sổ, hắn chỉ nói mấy chuyện tanh mùi đồng ấy không xứng làm bẩn mắt mình.

Ta cắt sạch tiền tiêu hàng tháng hắn dùng bên ngoài, chỉ để lại cơm ăn hằng ngày. Hắn làm loạn hai lần, thấy ta thật sự không nhượng bộ liền chạy đi tìm Tạ Hoài Cẩn cáo trạng.

Tạ Hoài Cẩn tới khuyên ta:

“Thừa An dù sao cũng là con trai nàng. Nam nhi ra ngoài giao du, không thể để trong túi không có một đồng.”

Lúc đó ta đang dạy Tri Vi phân biệt các loại vải từ nhiều nơi, nghe vậy liền đặt cuộn vân cẩm trong tay xuống:

“Nó muốn giao du thì tự dùng bản lĩnh mà kiếm thể diện. Tiền của Hầu phủ là từng tấc vải ta kiếm về, không có đạo lý đem nuôi một thiếu gia chỉ biết gây họa.”

Sắc mặt Tạ Hoài Cẩn âm trầm:

“Bây giờ trong mắt nàng chỉ còn Tri Vi.”

“Trong mắt ta có Thừa An hay không, còn phải xem nó có chịu làm người cho ra người hay không.” Ta ra hiệu cho Tri Vi tiếp tục ghi sổ. “Nếu ngươi không nỡ, cứ lấy tiền riêng của ngươi mà bù cho nó.”

Tạ Hoài Cẩn không còn lời nào, phất tay áo bỏ đi.

Tri Vi chần chừ hỏi:

“Nương, ca ca có vì thế mà càng hận con không?”

CHƯƠNG 5

“Nếu hắn đem cái vô dụng của mình đổ lên đầu con, vậy có hận cũng chẳng ích gì.” Ta lật sang một trang sổ mới. “Con không cần tìm lý do thay hắn.”

Tri Vi im lặng một lát, đưa cho ta con số vừa tính xong. Con viết rất cẩn thận, cuối trang còn thêm một dòng chữ nhỏ, nhắc rằng cửa hiệu ở phố Đông gần đây nhập quá nhiều hàng, có lẽ có người động tay chân trong sổ sách.

Ta gọi chưởng quầy tới đối chiếu. Quả nhiên tra ra quản sự kho hàng đã ăn tiền hoa hồng.

Tri Vi đứng bên cạnh, nhìn ta nhanh chóng thay quản sự, truy lại bạc, hai mắt sáng lên.

“Nương, hóa ra sổ sách cũng có thể bắt kẻ xấu.”

“Có thể.” Ta mỉm cười. “Sổ sách thật thà hơn con người. Thứ gì đã viết xuống rồi, kiểu gì cũng để lại dấu vết.”

Câu nói ấy về sau đã cứu mạng hai mẹ con ta.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)