Chương 3 - Mối Quan Hệ Bí Ẩn Giữa Hai Nàng
“Tần ma ma, người vu oan ta!”
Vừa thấy ta, Phương Thảo đã khóc lóc gào thét muốn xông lên liều mạng với ta.
“Toàn là chuyện bịa đặt vô căn cứ, cô nương thật độc ác, thấy lão gia sủng ái ta liền muốn đẩy ta vào chỗ chết!”
Ta nhổ một ngụm vào mặt nàng ta:
“Đã đến lúc nào rồi còn cắn ngược lại, đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ!”
Bên ngoài đều là hạ nhân Trần gia, ta cúi đầu ghé sát nàng ta:
“Nếu ngươi ngoan ngoãn làm việc, chuyện năm đó đương nhiên là bịa đặt vô căn cứ. Nhưng bây giờ… nhà từng nói thân với ngươi họ Trương đúng không? Nghe nói chỉ cần tố cáo Trần gia là có thể được chút bồi thường, bọn họ sốt ruột lắm đấy!”
Sắc mặt Phương Thảo trắng bệch:
“Các người… các người thật sự tìm Trương gia?”
“Không phải chúng ta tìm, mà là người nhà mẹ ngươi vì muốn lập công chuộc tội trước mặt lão phu nhân nên chủ động khai ra. Biện pháp cũng là bọn họ nghĩ.”
“Ta… người nhà mẹ ta? Vì sao?”
Sắc mặt Phương Thảo càng thêm khó coi.
“Đệ đệ ngươi làm việc trước mặt đại thiếu gia, vốn sắp được đề bạt làm quản sự, lại bị ngươi liên lụy. Cha mẹ ngươi cũng mất việc vì chuyện này. Ngươi nói xem bọn họ mong ngươi làm tiểu thiếp cho người ta, hay hận ngươi không biết liêm sỉ?”
Mồ hôi lạnh chảy xuống trán Phương Thảo:
“Rõ ràng ta đã nhờ đại gia…”
“Nhờ cô gia chuộc thân cho cả nhà ngươi? Cho nên ngươi mới không kiêng nể gì mà hãm hại chủ tử?” Ta cười lạnh.
“Ngươi tưởng mình là ai, cô gia sẽ vì ngươi mà phí tâm sao? Tay Trần gia vươn xa được vậy à, quản được hạ nhân của Liễu gia sao?”
Trần Cẩn quả thật từng sai người tới Liễu gia hỏi thăm, nhưng vì phiền phức, hắn rất nhanh đã ném chuyện này ra sau đầu.
“Huống hồ, dù có chuộc thân cho bọn họ, một năm làm di nương ngươi có được bao nhiêu tiền tháng? Cha mẹ ngươi cam tâm làm nhà mẹ đẻ của một tiểu thiếp không có danh phận, hay muốn ở Liễu gia phong quang thể diện? Cái đầu heo của ngươi chẳng lẽ không nghĩ ra sao?”
Phương Thảo ngây người, không nói nổi một câu.
“Cha mẹ ngươi cũng xem như người thông minh, mới có thể làm tới địa vị hôm nay ở Liễu gia. Thế mà lại sinh ra một đứa con gái ngu như heo, lòng dạ đen tối như ngươi, đúng là nghiệp chướng của bọn họ. Liễu gia chẳng cần ra tay, tự nhiên có người vội vàng chạy tới xử trí ngươi. Loại như ngươi cũng xứng nói cô nương tranh sủng với ngươi à, ta nhổ!”
Hai nha hoàn Hương Thảo và Thu Thảo lộ vẻ khinh bỉ:
“Phương Thảo, ngươi ỷ vào tính tình cô nương tốt nên mới làm ra chuyện không biết xấu hổ như vậy, bọn ta cũng thấy mất mặt thay ngươi!”
“Đúng vậy, uổng công trước kia cô nương đối xử với ngươi tốt như thế, đúng là một mảnh chân tâm đều cho chó ăn!”
Ta yên lặng đứng một bên, đợi hai nha hoàn mắng cho hả giận, lúc này mới lại hạ giọng nói với Phương Thảo:
“Ngươi tưởng tới trang tử làm khổ sai là xong sao? Trương gia từng nói thân với ngươi vẫn còn đó. Trần gia sẽ không để lại nhược điểm này uy hiếp tiền đồ làm quan sau này của cô gia. Cha mẹ đệ đệ ngươi chỉ hận không thể khiến ngươi biến mất sớm. Không ai quản sống chết của ngươi đâu. Sau khi ngươi tới trang tử… tự cầu nhiều phúc đi!”
Phương Thảo run lên, lúc này mới thật sự sợ hãi. Nàng ta lao tới ôm chặt chân ta:
“Tần ma ma, là nô tỳ sai rồi, cầu xin người tha cho nô tỳ. Hương Thảo, Thu Thảo, các ngươi đi cầu tình giúp ta với cô nương đi. Sau này ta nguyện làm nha hoàn rửa chân cho nàng, không dám nữa.”
Nàng ta vừa khóc vừa dập đầu, trán cũng dập đến chảy máu.
Ta lại không hề dao động, cao giọng nói ra ngoài:
“Di nương phát điên rồi, nói thế nào cũng không chịu đi. Xin hỏi chư vị nên làm thế nào?”
Mấy bà tử bên ngoài sớm đã chờ đến mất kiên nhẫn, ùa vào:
“Còn nói nhảm với nàng ta làm gì, lão phu nhân đã dặn rồi, nếu dễ nói dễ nghe thì để nàng ta đi thoải mái chút, nếu hồ đồ, cứ trói lại đưa đi!”
Nói rồi, mấy người chẳng nói chẳng rằng trói Phương Thảo chặt chẽ, lại bịt miệng nàng ta rồi kéo ra ngoài.
Trong viện rất nhanh khôi phục yên tĩnh, chỉ để lại trên đất một vệt kéo dài.
Hai nha hoàn sau lưng ta im thin thít như ve sầu mùa đông, dường như bị cảnh vừa rồi dọa sợ.
“Thấy chưa? Kẻ phản chủ cầu vinh chính là kết cục như vậy!”
Ta nhàn nhạt liếc hai nha hoàn.
“Vâng, nô tỳ xin ghi nhớ!”
Tiễn Phương di nương đi rồi, tâm trạng Liễu Tâm Mi rõ ràng khá hơn.
Ăn ngon, ngủ sâu.
Lại thêm ta chăm sóc tỉ mỉ, sắc mặt nàng rất nhanh đã hồng hào trở lại.
Thấy trên mặt nàng có ý cười, lúc này ta mới thở phào nhẹ nhõm.
“Cô nương còn trẻ, chỉ cần điều dưỡng cho tốt, không bao lâu nữa lại có thể mang thai thôi!”
Nhưng vẻ mặt Liễu Tâm Mi lại cứng đờ:
“Ma ma, e là không dễ như vậy! Phu quân… lòng chàng không ở trên người ta.”
“Cái gì? Chẳng phải Phương di nương đã bị đưa đi rồi sao?”
Ta vừa kinh ngạc vừa nghi hoặc.
“Haiz, Phương di nương chẳng qua chỉ là công cụ để phu quân đối đầu với ta. Chàng cố ý chọn người thân cận nhất của ta để chọc tức ta.”
Liễu Tâm Mi cũng là sau khi gả vào mới biết, khi ấy bà mẫu Tống thị có ý gả cháu gái nhà mẹ đẻ của mình cho Trần Cẩn.
Trần Cẩn và vị biểu muội này cũng xem như thanh mai trúc mã, có tình nghĩa từ thuở nhỏ.