Chương 2 - Mối Quan Hệ Bí Ẩn Giữa Hai Nàng
“Thế nhưng dù thế nào đi nữa, ngươi đã được cô gia thu dùng, trong lòng dù có hận thế nào cũng không thể chứa người thứ hai nữa. Ngươi phải nhận mệnh! Huống hồ làm di nương của Trần gia là phúc khí của ngươi, chẳng phải mạnh hơn vị hôn phu ban đầu của ngươi gấp trăm lần sao?”
“Ma ma, người nói như vậy, ta… ta chi bằng đâm đầu chết cho xong!”
Phương Thảo vừa thẹn vừa giận.
Ta lập tức nắm lấy cánh tay nàng ta, nghiêm giọng nói:
“Lão phu nhân chính là sợ ngươi gây chuyện, nên mới sai ta tới an ủi ngươi. Ngươi sống chết ầm ĩ, truyền ra ngoài nói cô gia cưỡng chiếm tỳ nữ, hủy hoại chính là thanh danh Trần gia. Vị hôn phu trước kia của ngươi còn muốn tới nha môn đánh trống, tố cáo Trần gia ỷ thế hiếp người, chiếm đoạt thê tử của người ta. Lão phu nhân đã ép chuyện xuống, ngươi và hắn không còn khả năng nữa đâu, mau dứt ý niệm ấy đi!”
“Ta… ta… ta…”
Phương Thảo đã không nói nổi lời nào.
Nàng ta bị vu oan một cách thuần túy, thậm chí không biết phải cãi từ đâu.
Mấy hạ nhân vừa rồi vây ngoài viện xem náo nhiệt lúc này đều nhìn nhau, không ngờ vậy mà lại được nghe một chuyện kinh thiên động địa như thế.
Ta đi tới trước mặt quản sự tức phụ do Tống thị phái tới truyền lời, vẻ mặt bất đắc dĩ:
“Phương di nương là hạ nhân Liễu gia, lão phu nhân còn có thể quản thúc được. Nhưng vị hôn phu cũ của nàng ta là lương dân, nếu thật sự gây chuyện, Liễu gia cũng lực bất tòng tâm. Lão nô nhiều lời một câu, bên cạnh nãi nãi nhà ta có bao nhiêu nha hoàn như vậy, sao cô gia lại cứ nhìn trúng một người đã đính thân…”
Quản sự tức phụ không ngờ sự việc biến thành thế này, lắp bắp:
“Chuyện này… ai mà biết được, để ta về bẩm phu nhân trước đã.”
Nói xong, bà ta chạy biến về báo tin.
Chưa tới bữa tối, viện của Phương di nương đã náo loạn.
Nghe nói Trần Cẩn ra tay đánh Phương Thảo, còn gào lên:
“Tiện tỳ lại dám lừa gạt ta! Lúc trước là ngươi quyến rũ trước, nay trong lòng lại chứa tên dã nam nhân khác, ai cho ngươi lá gan để nhục nhã ta như vậy!”
Sau đó hắn giận đùng đùng chạy tới phòng Liễu Tâm Mi oán trách:
“Nàng đã biết nàng ta đã đính thân, vì sao khi ấy không ngăn lại!”
Liễu Tâm Mi cúi đầu rơi lệ:
“Phu quân nói lời này có hợp lương tâm không? Hai người lén lút giấu giếm, gạt ta thảm hại. Khi ta biết thì ván đã đóng thuyền. Khi ấy phu quân chẳng nói chẳng rằng, một mực muốn nạp nàng ta làm di nương, cứ như đang giận dỗi với ta. Ta đau lòng còn không kịp, sao còn dám làm chuyện không biết điều nữa.”
Trần Cẩn đuối lý, vừa thẹn vừa giận, há miệng nhưng không nói được gì, chỉ đành hậm hực rời đi.
Chẳng bao lâu, bên Tống thị cũng phái người tới:
“Phu nhân nói, nãi nãi cũng không quản thúc người bên cạnh mình, mặc các nàng hồ mị hoặc chủ, nay gây ra đống rắc rối này, còn phải hỏi Liễu gia quản giáo hạ nhân thế nào.”
Ha ha, Tống thị này, ta mới đến, vốn còn muốn giữ cho bà ta vài phần thể diện, không ngờ bà ta được đằng chân lân đằng đầu.
Thật sự còn tưởng mình là thứ gì ghê gớm!
Ta lập tức đáp trả:
“Mỗi lần nãi nãi muốn quản, phu nhân lại sai người tới nói đừng hà khắc thiếp thất. Nãi nãi còn quản thế nào? Chẳng lẽ muốn nàng chống đối bà mẫu sao? Hơn nữa, một bàn tay vỗ chẳng thành tiếng. Phương di nương khi còn ở Liễu gia quy củ phép tắc, hôn sự cũng đã nói xong xuôi, thế mà vừa tới Trần gia đã bị nam nhân cưỡng chiếm. Sau chuyện ấy còn muốn Liễu gia đi giải quyết hậu quả, chúng ta biết đi đâu mà nói lý đây?”
Người truyền lời bị ta chặn đến á khẩu.
“Hiện giờ Phương di nương đã là người của Trần gia, muốn giết muốn róc đều tùy Trần gia, dù sao Liễu gia cũng sẽ không quản chuyện này nữa!”
Ta nói xong liền hất rèm vào phòng.
Liễu Tâm Mi ở bên trong dựng tai nghe, thấy ta bước vào, không tự chủ được giơ ngón cái lên!
Sáng sớm ngày thứ hai đã nghe nói Tống thị truyền lời, muốn đuổi Phương di nương tới trang tử.
Chuyện này là Trần gia đuối lý, bọn họ cũng sợ chuyện vỡ lở, ảnh hưởng tới thanh danh và đường làm quan của Trần Cẩn.
Bên Phương di nương làm loạn dữ dội, nhưng Trần gia đã quyết tâm. Nghe nói mấy bà tử làm việc nặng cầm dây thừng chờ sẵn bên ngoài.
Phương di nương lăn lộn ăn vạ, nhất định muốn gặp Liễu Tâm Mi một lần.
“Cô nương, người muốn đi gặp nàng ta không?” Ta hỏi.
Liễu Tâm Mi lắc đầu:
“Từ khi nàng ta sau lưng ta tư thông với Trần Cẩn, tình nghĩa lớn lên từ nhỏ giữa chúng ta đã hoàn toàn hết rồi. Bây giờ ta căn bản không muốn nhìn thấy nàng ta!”
“Vậy thì tốt, ta còn sợ cô nương mềm lòng.”
Ta chỉnh lại cổ áo:
“Nhưng ta nhất định phải đi gặp nàng ta một lần. Chặng đường cuối cùng rồi, ta phải tiễn nàng ta cho tử tế.”
Cơ hội đánh chó rơi xuống nước như vậy, sao ta có thể bỏ qua?
Khi đi, ta cố ý dẫn theo hai nha hoàn thân cận hồi môn, Hương Thảo và Hạ Thảo.
Các nàng là cánh tay trái phải ngày sau của Liễu Tâm Mi, cần được rèn luyện nhiều hơn.
Càng phải nhân cơ hội này cảnh tỉnh các nàng, đừng sinh ra những tâm tư không nên có.
Tới viện Phương di nương, chỉ thấy nàng ta tóc tai bù xù quỳ trên đất.
Lụa là trên người cũng đã bị lột xuống, hoàn toàn không còn vẻ đắc ý như gió xuân hôm qua