Chương 6 - Miếng Bánh Cuối Cùng
Giọng Lục Cảnh Sâm rất thấp, giống như bị ép ra từ cổ họng, mang theo sự run rẩy mà tôi chưa từng nghe thấy.
“Thẩm Chi, em nghe cho rõ. Bất kể em chạy đến đâu, tôi cũng sẽ tìm được em. Đứa trẻ ấy… đó là con của hai chúng ta, em không thể tự ý quyết định. Tôi…”
Đoạn ghi âm bị ngắt.
Hình như anh không biết mình đã bấm gửi.
Tôi nhìn chằm chằm đoạn ghi âm, ngón tay dừng trên màn hình.
Sau đó, điện thoại lại rung.
Không phải Lục Cảnh Sâm.
Là một thông báo tin tức hiện từ phía trên màn hình, nhãn “MỚI” màu đỏ đặc biệt chói mắt.
“Tổng giám đốc Tập đoàn Lục Thị, Lục Cảnh Sâm, tạm thời hủy toàn bộ lịch trình hôm nay, nghi ngờ vì lý do cá nhân nên khẩn cấp rời khỏi Kinh Thành.”
Tôi bấm vào. Đó là video Lục Cảnh Sâm bước ra khỏi tòa nhà công ty.
Áo vest chưa cài cúc, cà vạt lệch sang một bên. Anh siết điện thoại trong tay, bước rất nhanh, sải chân rộng đến mức trợ lý nam phía sau phải chạy chậm mới theo kịp.
Xe của anh đỗ dưới tầng, cửa sau mở rộng. Anh đang khom người chuẩn bị ngồi vào.
Ở cuối video, máy quay chụp được chính diện gương mặt anh.
Gương mặt tôi đã nhìn ba năm lúc này tái xanh đường quai hàm căng như sắp đứt. Đôi mắt vốn luôn lạnh lùng, luôn nhìn người khác từ trên cao lại đỏ đến mức như sắp rỉ máu.
Tôi quen anh ba năm nhưng chưa từng thấy anh như vậy.
Anh luôn bình tĩnh, luôn giữ thể diện, không bao giờ thất thố vì bất kỳ ai.
Nhưng bây giờ…
Tôi còn chưa kịp suy nghĩ rõ ràng, điện thoại lại rung lên.
Là tin nhắn cuối cùng Lục Cảnh Sâm gửi, một bức ảnh và một dòng chữ.
Ảnh chụp thông tin chuyến bay, điểm đến là Hải Thành.
“Thẩm Chi, đợi tôi đến.”
Chương 8
Tôi nhìn chằm chằm tin nhắn ấy, đầu ngón tay lạnh buốt.
Lục Cảnh Sâm sắp tới.
Anh biết tôi mang thai, anh đã đuổi theo.
Tôi vô thức giơ tay bảo vệ bụng dưới, giống như sợ có người thò tay từ trong màn hình ra cướp mất đứa trẻ này.
Không được, tôi không thể để anh tìm thấy mình.
Tôi tắt điện thoại, kéo vali rời khỏi sảnh đến. Không khí Hải Thành ẩm ướt, mang theo hương hoa quế đặc trưng của phương Nam, hoàn toàn khác với sự khô hanh ở Kinh Thành.
Nhưng tôi không còn tâm trạng cảm nhận.
Lên taxi, tài xế hỏi tôi muốn đi đâu.
Tôi đọc một địa chỉ. Không phải nhà cũ mà là căn nhà mẹ để lại trước khi qua đời.
Căn nhà ấy nằm trong khu phố cũ, giấy chứng nhận quyền sở hữu mang tên tôi, Lục Cảnh Sâm không biết.
Chìa khóa tôi vẫn luôn mang theo suốt ba năm.
Taxi rẽ vào ngõ trong khu phố cũ. Đường rất hẹp, hai bên là những tòa nhà dân cư đã cũ kỹ.
Tôi trả tiền, kéo vali lên tầng năm. Không có thang máy.
Khoảnh khắc mở cửa, mùi bụi ập vào mặt.
Căn nhà không lớn, hai phòng ngủ một phòng khách, đồ đạc đều phủ vải trắng.
Sau khi mẹ qua đời, tôi chưa từng trở lại.
Tôi đứng ở cửa, vành mắt đột nhiên cay xè.
Mẹ, con về rồi.
Một mình con.
Tôi kéo vali vào, đóng cửa, khóa hai lớp.
Sau đó tựa vào cánh cửa, từ từ trượt xuống ngồi trên sàn.
Điện thoại vẫn ở trong túi. Tôi lấy ra rồi tắt máy.
Thế giới trở nên yên tĩnh.
Yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy nhịp tim của chính mình và nhịp tim của sinh mệnh nhỏ trong bụng.
Mặc dù tôi biết lúc này vẫn chưa thể nghe thấy, nhưng tôi vẫn cảm thấy nó đang tồn tại.
Tôi ngồi cạnh cửa rất lâu, đến khi hai chân tê dại mới chống tay đứng lên.
Tôi bắt đầu dọn dẹp căn nhà.
Lau bàn, lau sàn, trải ga giường, gấp từng tấm vải trắng lại.
Bận đến khi trời tối, căn nhà cuối cùng cũng có thể ở được.
Tôi nấu một bát mì, ăn được vài miếng, dạ dày lại cuộn lên.
Không phải buồn nôn mà là đau.
Một cơn đau âm ỉ, nặng nề, đè ở vùng thượng vị, mỗi khi hít thở đều có thể cảm nhận được.
Tôi đặt đũa xuống, ôm dạ dày, trong lòng hơi bất an.
Kiếp trước, ung thư dạ dày bắt đầu từ những cơn đau.
Kiếp này, chỉ số khám sức khỏe bình thường nhưng kết quả sinh thiết vẫn chưa có.
Tôi hít sâu một hơi.
Một cơ thể, hai sinh mạng, phải cố gắng chịu đựng.
Ăn xong, tôi ép mình đi ngủ.
Sáng hôm sau, tôi bị tiếng gõ cửa đánh thức.
Tiếng gõ rất mạnh, từng tiếng từng tiếng, không vội vàng nhưng mang theo cảm giác áp bức.
Tim tôi đột nhiên đập nhanh. Tôi ngồi bật dậy, không dám lên tiếng.
Ngoài cửa im lặng mấy giây, sau đó chuông liên lạc ở cửa dưới tầng vang lên.
Tôi chân trần đi tới, do dự một chút rồi nhấc máy.
“Thẩm Chi.”
Là giọng Lục Cảnh Sâm, khàn và trầm, giống như cả đêm không ngủ:
“Tôi biết em ở bên trong. Mở cửa.”
Tôi siết ống nghe, khớp ngón tay trắng bệch.
“Lục Cảnh Sâm, chúng ta đã bước vào thời gian cân nhắc ly hôn. Anh làm thế này là quấy rối tôi.”
Im lặng hai giây.
Sau đó anh bật cười. Tiếng cười rất nhẹ, mang theo sự mệt mỏi:
“Quấy rối? Thẩm Chi, trong bụng em đang mang con của tôi, vậy mà em nói tôi quấy rối em?”
Tôi không nói gì.
Anh lại lên tiếng, giọng dịu xuống:
“Mở cửa, chúng ta nói chuyện. Tôi không vào cũng được, em xuống đây đi, tôi ở dưới tầng.”
Tôi đi đến cửa sổ, vén một góc rèm nhìn xuống.
Trong ngõ dưới tầng đỗ một chiếc xe màu đen.
Lục Cảnh Sâm đứng cạnh xe, ngẩng đầu nhìn về phía tôi.
Anh vẫn mặc chiếc sơ mi hôm qua không thắt cà vạt, cằm đã mọc một lớp râu xanh