Chương 17 - Miếng Bánh Cuối Cùng
Anh khởi động xe, rời khỏi bãi đỗ bệnh viện.
Suốt dọc đường, không ai nói chuyện. Tiếng điều hòa trở nên đặc biệt rõ ràng trong khoang xe yên tĩnh.
Đến nhà, tôi mở cửa xe mà không quay đầu.
“Thẩm Chi.”
Anh gọi tôi từ phía sau.
Tôi dừng lại.
“Sáng mai muốn ăn gì?”
Tôi sững ra một thoáng rồi nói:
“Cháo trắng là được.”
Lên tầng, tôi tựa vào cửa, đặt tay trên bụng dưới rồi nhắm mắt.
Đứa trẻ trong bụng khẽ động. Tôi thở ra, mở mắt, một lần nữa dồn sự chú ý vào công việc.
Đến ngày thứ hai mươi, dự án của Lục Cảnh Sâm đã có chuyển biến.
Công ty đối phương đồng ý đàm phán lại, điều kiện là “người lập phương án” phải đích thân có mặt để trình bày.
Khi Lục Cảnh Sâm chuyển tiếp thông báo ấy cho tôi, anh viết thêm một câu:
“Em không cần đi. Tôi sẽ bảo họ nghe trực tuyến.”
Tôi trả lời:
“Tôi sẽ đi. Tôi hiểu dự án này hơn anh.”
Anh im lặng một lát rồi gửi ba chữ:
“Em mang thai.”
“Tôi mang thai mười ba tuần, không phải chín tháng.”
“Trong dạ dày em có tổn thương.”
“Dạ dày tôi có tổn thương, không phải đầu óc.”
Phía anh nhập rồi xóa hồi lâu, cuối cùng gửi một câu:
“Vậy tôi đi cùng em.”
Cuộc đàm phán được ấn định vào hai giờ chiều thứ Năm, tại phòng họp lớn của chi nhánh Tập đoàn Lục Thị ở Hải Thành.
Tôi đến sớm nửa giờ, mặc áo vest đen, bên trong là váy len rộng rãi, không nhìn thấy bụng bầu.
Lục Cảnh Sâm đã có mặt.
Anh đứng trước bàn họp, đang kiểm tra dữ liệu trình chiếu với đội ngũ kỹ thuật.
Nhìn thấy tôi bước vào, ánh mắt anh dừng trên người tôi một thoáng rồi đi tới, cúi xuống rút dây sạc điện thoại cạnh ghế tôi, thay bằng dây của mình.
“Em dùng dây này đi, dây của tôi sạc nhanh hơn.”
Tôi không nói cảm ơn, ngồi xuống mở máy tính.
Đúng hai giờ, đội ngũ phía đối phương kết nối trực tuyến.
Bên kia màn hình có bảy người. Ngồi chính giữa là giám đốc tài chính của họ, một người Đức hơn năm mươi tuổi tên Schmidt.
Tôi đứng dậy, đi đến trước màn chiếu, mở trang trình bày đầu tiên.
“Cảm ơn mọi người đã dành thời gian. Tôi là người chủ trì xây dựng phương án tái cơ cấu lần này, Thẩm Chi.”
Tôi thuyết trình bằng tiếng Anh suốt bốn mươi phút.
Từ phân tích ngành đến mô hình tài chính, từ phương án giải quyết vốn cầu nối đến dự báo dòng tiền ba năm, mỗi số liệu đều có nguồn, mỗi giả định đều có căn cứ.
Schmidt ngắt lời tôi hai lần giữa chừng, đều là những câu hỏi rất hóc búa.
Một lần hỏi về mức độ rủi ro tỷ giá, một lần hỏi về quy trình phê duyệt của cơ quan quản lý trong nước.
Tôi trả lời câu hỏi thứ nhất bằng cách phân tích phương án phòng ngừa rủi ro ngoại hối đến từng bước cụ thể, dùng dữ liệu giao dịch thực tế để kiểm thử ngược.
Khi trả lời câu hỏi thứ hai, tôi trực tiếp mở các trường hợp phê duyệt của những dự án cùng loại trong nước, đánh dấu toàn bộ mốc thời gian và nút thắt quan trọng.
Schmidt im lặng năm giây rồi nói:
“Cô Thẩm, mô hình của cô là mô hình tốt nhất tôi từng thấy trong năm nay.”
Khi cuộc họp kết thúc, phía đối phương về nguyên tắc đã đồng ý với phương án tái cơ cấu.
Tôi tắt trang trình bày, trở lại chỗ ngồi, ngón tay trên bàn phím khẽ run.
Dạ dày tôi lại bắt đầu đau.
Từ phút thứ ba mươi đã đau, một cơn đau âm ỉ, nặng nề, luôn đè ở đó.
Tôi đứng suốt buổi thuyết trình, không dám ngồi xuống vì sợ một khi ngồi sẽ không thể đứng dậy.
Lục Cảnh Sâm bước đến bên cạnh, đặt một cốc nước ấm trước tay tôi.
Vẻ mặt anh không thay đổi nhưng tôi nhận thấy bàn tay cầm cốc của anh đang run:
“Bắt đầu đau từ lúc nào?”
“Không đau.”
Anh ngồi xổm xuống, tầm mắt ngang bằng với tôi:
“Thẩm Chi, em không lừa được tôi.”
“Khi nói đến rủi ro tỷ giá, tay trái em đã ấn lên dạ dày một lần. Khi nói đến quy trình phê duyệt, em đổi chân chịu lực. Trong mười phút cuối, giọng em thấp hơn trước ít nhất một phần ba.”
Tôi sững người.
“Đến những chuyện này anh cũng chú ý sao?”
“Suốt buổi tôi chỉ nhìn em.”
Khi nói câu này, giọng anh rất bình thản nhưng trong mắt đầy tia máu:
“Phương án tôi đã nghe ba lần, không cần nghe nội dung nữa.”
Mọi người trong phòng họp đã rời đi, chỉ còn lại hai chúng tôi.
Tôi nhìn anh ngồi xổm trước mặt, vạt áo khoác kéo trên sàn, đột nhiên cảm thấy cổ họng nghẹn lại.
“Lục Cảnh Sâm, trước đây anh chưa từng nhìn tôi.”
Chương 21
Cơ thể Lục Cảnh Sâm cứng lại.
Một lúc lâu sau, anh đứng dậy, đóng máy tính của tôi, bỏ vào cặp công văn của mình rồi cầm áo khoác đưa cho tôi.
“Đi thôi, tôi đưa em về.”
Anh đưa tôi đến dưới tầng nhưng không lập tức trở về xe như thường ngày mà đi theo tôi lên tầng.
Tầng năm, đèn cảm ứng vẫn hỏng.
Anh đi phía trước, dùng đèn pin điện thoại chiếu cầu thang, bước rất chậm, thỉnh thoảng quay đầu nhìn tôi.
Đến cửa, tôi lấy chìa khóa mở. Anh đứng phía sau, không bước lên.
“Thẩm Chi.”
“Ừ.”
“Chiều nay, em nói ‘trước đây anh chưa từng nhìn tôi’.”
Giọng anh rất thấp:
“Tôi đã suy nghĩ suốt dọc đường. Em nói đúng.”
Tôi nắm tay cầm cửa, không quay đầu.
“Trước đây, tôi chưa từng nhìn hóa đơn của em, không nhìn bệnh án, cũng không nhìn biểu cảm của em.”
Anh dừng một chút:
“Đến chuyện em đau dạ dày, tôi cũng không biết.”