Chương 7 - Mì Quán Định Mệnh
“Thứ hai, nhà cung ứng là tôi tự mình chạy từng nhà gây dựng. Quan hệ nằm ở tôi, không nằm ở tấm biển của các người.”
“Thứ ba——”
Tôi nhìn anh ta.
“Anh nói ‘tiệm của chúng ta’.”
“Trước giờ chưa từng là ‘chúng ta’. Chính các người nói——anh là con ruột, tôi là người ngoài họ. Có thể giống nhau sao?”
“Đã không giống, thì ai lo phần nấy.”
Anh họ đứng ở cửa, mặt lúc xanh lúc trắng.
“Em… em cứ đợi đó. Ba anh sẽ không bỏ qua cho em đâu.”
Anh ta đi rồi.
Tôi tiếp tục lau bàn.
Người của “Hưng Long Ẩm Thực” cũng đến.
Không phải đến tìm tôi.
Là đến tìm cậu.
Họ cử người đến khảo sát thực địa “Trần Ký Mì Quán”.
Đến nơi xem——
Món chiêu bài làm không ra.
Nhà cung ứng cắt hàng.
Lượng khách giảm mạnh.
Tại chỗ hủy luôn đàm phán hợp đồng.
Hai triệu, mất rồi.
Cậu gọi điện cho tôi.
Tôi không nghe máy.
Gọi bảy cuộc.
Tôi không nghe một cuộc nào.
Cuộc thứ tám, tôi nghe.
“Cậu.”
“Hiểu Hòa, con qua đây một chuyến, chúng ta nói chuyện.”
“Nói chuyện gì?”
“Điều kiện. Con ra điều kiện.”
Tôi nghĩ một chút.
“Không cần nữa.”
“Cái gì?”
“Tôi nói không cần nữa.”
“Mười hai năm trước, tôi không có gì, cậu nhận nuôi tôi.”
“Bây giờ, cậu đã cho hết mọi thứ cho con trai cậu.”
“Vậy tôi cũng không cần gì nữa.”
“Tôi chỉ mang đi thứ thuộc về tôi.”
“Công thức là của tôi. Tay nghề là của tôi. Khách là của tôi.”
“Quán mì là của cậu.”
“Ai lo phần nấy đi.”
Tôi cúp máy.
11.
12.
Ngày “Hòa Ký Mì Quán” khai trương là một ngày thứ ba.
Không pháo, không lẵng hoa, không nghi thức.
Hai giờ sáng, tôi như mười hai năm qua thức dậy hầm canh.
Nhưng lần này, hầm là nước dùng của chính mình.
Cho tiệm của mình.
Bảy giờ mở cửa.
Vị khách đầu tiên là chú Lưu.
Ông đứng trước cửa, nhìn tấm biển.
“Hòa Ký.”
Ông cười.
“Đáng lẽ nên gọi cái tên này từ lâu.”
Ông vào ngồi xuống.
“Như cũ, mì trộn tương ớt.”
Tôi bưng ra.
Ông ăn một miếng.
Đặt đũa xuống.
“Đúng rồi. Chính là vị này.”
Ngày đó, có hơn bốn mươi khách đến.
Phần lớn đều là khách quen của “Trần Ký”.
Họ tìm không phải “Trần Ký”.
Họ tìm là bát mì tôi làm.
Một tuần sau, doanh thu một ngày hai nghìn.
Hai tuần sau, ba nghìn rưỡi.
Một tháng sau, năm nghìn.
Không có mặt bằng gia tộc.
Không có tấm biển lão hiệu mười hai năm.
Chỉ có đôi tay tôi, công thức của tôi, và công phu tôi hầm suốt mười hai năm.
Đủ rồi.
Tháng thứ hai, dì cả đến.
Dì ngồi xuống, gọi một bát mì canh gà nấm.
Ăn xong, dì nhìn tôi.
“Hiểu Hòa.”
“Vâng.”
“Tiệm của cậu con… sắp không trụ nổi nữa.”
Tôi lau bàn.
“Ừ.”
“Tiểu Hạo tiếp quản rồi mà chẳng biết gì. Mì làm không ra, khách không đến. Tiền thuê một tháng hơn hai vạn, ngày nào cũng lỗ.”
Tôi không nói gì.
“Mợ con ngày nào cũng mắng ở nhà. Mắng cậu con, mắng Tiểu Hạo.”
Tôi rửa sạch khăn lau, vắt khô.
“Cậu con bảo dì đến hỏi con… có thể đưa công thức…”
“Không thể.”
Tôi không đợi dì nói hết.
Dì cả thở dài.
“Dì biết.”
Dì đứng dậy.
“Hiểu Hòa, con làm đúng.”
Lúc đi, dì nói thêm một câu.
“Mẹ con nếu nhìn thấy con bây giờ, sẽ vui lắm.”
Động tác trên tay tôi khựng lại một chút.
Rồi tiếp tục lau bàn.
12.
13.
Nửa năm sau.
“Trần Ký Mì Quán” đóng cửa.
Biển hiệu bị tháo xuống.
Trên cửa dán tờ “Mặt bằng tốt cho thuê”.
Nghe nói anh họ lỗ hơn bốn mươi vạn.
Từ lúc tiếp quản đến khi đóng cửa, năm tháng.
Cậu gầy đi nhiều.
Tóc bạc thêm không ít.
Nghe nói ông và mợ ngày nào cũng cãi nhau.
Mợ mắng ông: “Đều tại ông! Quán mì đang yên đang lành, cứ đòi sang tên cho cái thằng vô dụng đó!”
Cậu mắng lại: “Chẳng phải bà ngày nào cũng giục sao?!”
Còn anh họ?
Nợ nần chồng chất.
Chiếc BMW cũ đó cũng bán rồi.
Nghe nói về quê ngoại của mợ, đi làm thuê.
Có một hôm, tôi gặp cậu ở chợ rau.
Ông đứng trước sạp thịt heo, tay xách một túi nhỏ xương heo.
Nhìn thấy tôi, ông khựng lại.
Tôi cũng sững một chút.
Rồi tôi gật đầu.
“Cậu.”
Ông há miệng.
Đứng đó, như muốn nói gì.
Hốc mắt đỏ lên.
“Hiểu Hòa…”
Giọng ông khàn đi.
“Cậu có lỗi với con.”
Tôi nhìn ông.
Ông già đi nhiều.
Đứng giữa chợ, xách túi xương heo rẻ tiền nhất.
Trước đây những túi xương đó đều là tôi mua giúp ông.
Tôi nói: “Cậu, cháu không hận cậu.”
Nước mắt ông rơi xuống.
“Nhưng cháu cũng sẽ không quay lại.”
Nói xong câu đó, tôi quay người đi.
Phía sau không có tiếng gọi.
Tôi không quay đầu.
Trở về “Hòa Ký Mì Quán”.
Ba giờ chiều, không bận.
Ánh nắng chiếu vào từ cửa kính.
Trên tường treo một bức ảnh.
Là của mẹ.
Bà cười, rất trẻ.
Năm tôi mười sáu tuổi, loại tương ớt bà dạy tôi làm.
Không ai biết bên trong thêm gì.
Chỉ tôi biết.
Là một thìa nhỏ đường đỏ.
Bà nói: “Trong cái cay phải có một chút ngọt. Ngày tháng dù khổ đến đâu, cũng phải có một chút ngọt.”
Tôi đứng trước bức ảnh.
“Mẹ, con có tiệm của riêng mình rồi.”
Điện thoại reo.
Là lão Chu.
“Hiểu Hòa, bột mì ngày mai giao cho cô thêm năm mươi cân, đủ không?”
Tôi cười.
“Đủ rồi.”
Cúp máy.
Tôi buộc tạp dề, bước vào sau bếp.
Trên bàn đặt một trăm hai mươi cân bột mì.
Giống như mười hai năm trước.
Nhưng lần này, là của tôi.