Chương 2 - Mèo Hoang Và Người Yêu Thất Thế

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Lúc trước Hứa Mạn nói mới đi làm, sợ đồng nghiệp coi thường, muốn sắm một bộ đồ để giữ thể diện.

Hoắc Nghiễn đứng bên cạnh phụ họa, bảo tôi cứ cho cô ta mượn bộ vòng tay vàng, dây chuyền vàng và khuyên tai vàng kia đeo một thời gian, nói sau này anh ta sẽ mua một bộ mới bù lại cho tôi.

Khi đó tôi không nghĩ nhiều, liền cho mượn.

Kết quả lời hứa của Hoắc Nghiễn cũng giống như vô số chiếc bánh vẽ anh ta từng vẽ ra, mãi mãi là “lần sau nhất định”.

Còn Hứa Mạn thì sao, cô ta đeo một cách yên tâm thoải mái, về sau dứt khoát không nhắc đến nữa.

Thỉnh thoảng tôi từng giục hai lần, cô ta luôn nói “cho tớ đeo thêm mấy hôm nữa thôi, đợi tớ có tiền sẽ trả cậu”.

Về sau nữa, cô ta thậm chí còn âm thầm khoe khoang rằng đó là “người theo đuổi tặng”.

Giá vàng đã tăng mấy đợt rồi, bộ trang sức đó nặng hơn năm mươi gram, tính theo giá hiện tại cũng là một khoản không nhỏ.

Lúc trước cho mượn mập mờ, bây giờ muốn lấy lại e là không dễ dàng như vậy.

Nhưng tôi cũng không còn là tôi của trước kia, mặc cho người khác nắn bóp nữa.

Nợ tôi thì nhất định phải nhả ra!

6

Tôi bắt xe đến căn hộ thuê của Hứa Mạn, trong hành lang yên tĩnh.

Vừa đi đến cửa, tôi đã nghe thấy bên trong truyền ra tiếng trò chuyện bị đè thấp của bọn họ. Qua cánh cửa mỏng, từng câu từng chữ bay ra ngoài.

“A Nghiễn, có phải Khương Niệm phát hiện ra gì rồi không? Hôm nay bộ dạng cô ấy không đúng lắm.”

“Yên tâm đi, hai chúng ta ở bên nhau hai năm rồi, chẳng phải cô ấy vẫn không phát hiện ra gì sao? Dễ lừa lắm. Chắc giờ này còn đang giúp chúng ta cho con mèo kia ăn đấy.”

Hai người thấp giọng cười khẩy. Giọng Hứa Mạn thêm mấy phần mềm mại đắc ý:

“Vậy anh nói xem, ba trăm nghìn kia của cô ấy rốt cuộc có cho em mượn không? Em còn đang đợi được ở chung với anh trong căn loft trần cao kia đấy.”

“Yên tâm đi, lời anh nói cô ấy đều nghe.”

“Vậy em yên tâm rồi.”

“Vậy em định báo đáp anh thế nào? Hửm? Chỉ nói miệng thôi à?”

Tiếp đó là một trận tiếng vải áo sột soạt, kèm theo tiếng cười nũng nịu mơ hồ khiến người ta buồn nôn.

Tôi cười lạnh một tiếng, giơ tay đập mạnh vào cửa.

Rầm rầm rầm!

Tiếng động lớn nổ tung trong hành lang trống trải, ngay cả đèn cảm ứng trên đầu cũng nhấp nháy theo, sáng bừng cả tầng.

“Ai đấy!” Giọng Hoắc Nghiễn mang theo sự bực bội vì bị phá chuyện tốt.

“Tôi! Khương Niệm!” Tôi cao giọng báo tên.

Bên trong lập tức hỗn loạn, tiếng bàn ghế bị đá đổ lẫn với tiếng bước chân hoảng loạn.

Một lát sau, cửa cuối cùng cũng được mở ra từ bên trong.

7

Hoắc Nghiễn đứng ở cửa, cúc áo sơ mi cài lệch lung tung.

Hứa Mạn trốn sau lưng anh ta, trên má vẫn còn vẻ ửng hồng chưa tan hết, tóc miễn cưỡng đã được vuốt lại. Thấy tôi đứng ở cửa, cô ta cố gượng cười hỏi:

“Niệm Niệm, sao cậu lại đến đây?”

Hai người đều đang quan sát biểu cảm của tôi, như đang thăm dò xem rốt cuộc tôi đã nghe được bao nhiêu.

Tôi không để ý đến ánh mắt của bọn họ, đi thẳng vào vấn đề:

“Tôi đến lấy lại trang sức vàng của tôi.”

Nụ cười trên mặt Hứa Mạn cứng lại trong chớp mắt, sau đó đổi sang dáng vẻ tủi thân:

“Niệm Niệm, tớ sắp đến nơi làm việc mới rồi, càng cần giữ thể diện hơn… Có thể cho tớ mượn thêm một thời gian nữa không?”

Hoắc Nghiễn cũng lập tức tiếp lời:

“Bây giờ em lại không dùng đến, không thể rộng lượng hơn chút à?”

Tôi nhìn anh ta, giọng điệu bình thản:

“Tôi chỉ muốn lấy lại đồ của chính mình, sao lại giống như tôi có tội vậy? Hoắc Nghiễn, nếu anh thương cô ta, anh có thể mua cho cô ta.”

Sắc mặt hai người cùng lúc thay đổi, trao đổi ánh mắt với nhau, cuối cùng vẫn chột dạ.

Hứa Mạn không tình nguyện tháo vòng tay, dây chuyền, khuyên tai từng món một xuống, đưa vào tay tôi. Viền mắt đỏ hoe, cô ta cúi đầu:

“Hai người đừng vì tớ mà cãi nhau, tớ trả lại là được rồi.”

Hoắc Nghiễn nhìn dáng vẻ đó của cô ta, quả nhiên lại đau lòng, nhíu mày đuổi theo:

“Em lấy mấy thứ này làm gì?”

“Bán lấy tiền chứ sao.”

Hoắc Nghiễn bị nghẹn đến sững ra, giọng lập tức cao lên:

“Em lại không mua xe nữa, tiền đâu?”

Tôi xoay người nhìn hai người bọn họ:

“Thông báo với hai người một tiếng, tiền của tôi đều mua nhà xưởng rồi. Bố mẹ tôi muốn mở xưởng, cho nên nhà và xe của Hứa Mạn, hai người tự nghĩ cách đi.”

Tôi cố ý nói ra địa chỉ nhà xưởng.

Sắc mặt Hứa Mạn lập tức trắng bệch, một tay siết lấy cánh tay Hoắc Nghiễn.

Hoắc Nghiễn càng nhảy dựng lên, mặt đỏ bừng:

“Cái nơi chim cũng chẳng thèm ị ấy mà mở xưởng gì? Nhà em điên rồi à?”

Tôi nhìn dáng vẻ nổi trận lôi đình của anh ta, chỉ cảm thấy hoang đường lại buồn cười.

Anh ta quan tâm tiền nhà tôi hơn bất kỳ ai, lòng chiếm hữu mạnh đến mức cứ như thứ đó vốn là của anh ta vậy.

Tôi không để ý đến anh ta nữa, siết chặt túi trang sức trong tay, xoay người xuống lầu.

Sau lưng truyền đến tiếng gào tức tối của Hoắc Nghiễn, vang ong ong trong cầu thang.

8

Cái bàn tính để bọn họ ở miễn phí trong căn hộ cao cấp, tiện tay dùng chùa một chiếc xe đi lại đã hoàn toàn thất bại. Chắc hẳn cũng đủ để bọn họ đóng cửa mắng tôi tám trăm lần rồi.

Nhưng thứ thật sự khiến bọn họ sụp đổ vẫn còn ở phía sau.

Sáng sớm hôm sau.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)