Chương 9 - Mệnh Lệnh Của Hầu Gia
Phía sau truyền đến tiếng đích mẫu nhỏ giọng nguyền rủa và tiếng Nguyễn Thanh Đường ném đồ đạc.
Nhưng ta không quay đầu.
Tiểu Đào đi theo sau ta, bước chân nhẹ nhàng như một con chim vừa thoát khỏi lồng.
Sau khi lên xe ngựa, Tiểu Đào cuối cùng không nhịn được mà bật cười:
“Tiểu thư, vừa rồi người có nhìn thấy sắc mặt phu nhân không? Bà ấy sắp tức điên rồi!”
Ta cũng cong khóe môi, nhưng trong lòng hiểu rất rõ, đích mẫu sẽ không từ bỏ như vậy.
Tuy bà ấy không dám công khai chống lại lệnh điều động của hoàng hậu, nhưng âm thầm chắc chắn sẽ liên thủ với Thẩm Vụ nghĩ ra cách khác.
Đây chỉ là bước đầu tiên.
Trận chiến thực sự vẫn còn ở phía sau.
Xe ngựa chậm rãi đi về phía phủ hoàng tử.
Ta vén rèm xe, nhìn cổng lớn Nguyễn phủ phía sau càng lúc càng xa, càng lúc càng nhỏ, cuối cùng hoàn toàn biến mất ở góc phố.
Kiếp trước khi xuất giá, ta ngồi kiệu lớn tám người khiêng, gả cho thế tử Hầu phủ.
Tất cả mọi người đều nói ta có phúc.
Nhưng chỉ có ta biết, Hầu phủ ấy đối với ta chẳng khác gì một chiếc lồng giam hoa lệ.
Kiếp này, ta chỉ mang theo một tay nải và một nha hoàn, nơi sắp đến lại là nhà bếp của phủ hoàng tử.
Nhưng ta chưa bao giờ cảm thấy nhẹ nhõm như hiện giờ.
Xe ngựa dừng trước cửa phủ hoàng tử.
Tôn ma ma dẫn ta đi vào từ cửa bên, xuyên qua vài dãy hành lang, đến một thiên viện.
Viện không lớn nhưng được dọn dẹp rất sạch sẽ.
Có ba gian chính phòng, một phòng ngủ, một nhà bếp nhỏ, cùng một gian phòng phụ dùng để chứa đồ.
Trong viện trồng một cây tỳ bà. Dưới gốc cây đặt một chiếc bàn đá và hai chiếc ghế đá.
“Sau này cô nương sẽ sống ở đây.”
Tôn ma ma nói:
“Đồ dùng trong bếp đều đầy đủ. Thiếu thứ gì cứ nói với quản sự trong phủ. Mỗi ngày sẽ có người chuyên đưa nguyên liệu và dược liệu tới. Cô nương chỉ cần làm tốt thức ăn là được.”
Ta lên tiếng cảm tạ, sau đó hỏi giờ giấc và quy củ mỗi ngày đưa thức ăn cho điện hạ.
Tôn ma ma lần lượt dặn dò rõ ràng.
Trước khi rời đi, bà đột nhiên quay lại nhìn ta.
“Nguyễn cô nương.”
Giọng bà dịu đi vài phần.
“Lão nô đã ở trong cung mấy chục năm, gặp qua không ít người. Cô là một cô nương tốt. Cứ làm việc thật tốt, sẽ không bạc đãi cô.”
Ta sững người, sau đó trịnh trọng hành lễ.
“Đa tạ ma ma chỉ bảo.”
Sau khi Tôn ma ma rời đi, Tiểu Đào bắt đầu thu dọn phòng.
Ta lấy từng món đồ trong tay nải ra sắp xếp, sau đó đi một vòng quanh nhà bếp nhỏ.
Nhà bếp tuy nhỏ nhưng nồi niêu, bát đĩa đều đầy đủ.
Trong tủ thuốc xếp ngay ngắn đủ loại dược liệu, còn đầy đủ hơn những thứ ta từng dùng ở Nguyễn phủ.
Ta đưa tay sờ chiếc ấm đồng mới tinh, trong lòng bỗng nhiên yên ổn.
Đây là nhà bếp của ta.
Từ nay về sau, ta không cần nhìn sắc mặt bất kỳ ai, không cần lo lắng đích mẫu làm khó, cũng không cần sợ Thẩm Vụ dây dưa.
Ta chỉ cần làm tốt một việc.
Chăm sóc thật tốt cho vị hoàng tử ốm yếu ấy.
15
Khi trời chạng vạng, ta đã làm xong bữa dược thiện đầu tiên.
Cháo hoài sơn bách hợp, ăn kèm hai món thanh đạm và một đĩa lê cao đường vừa làm.
Ta mang hộp thức ăn đến trước cửa tẩm điện của Lục hoàng tử.
Đang do dự có nên bảo tiểu thái giám vào thông báo hay không, ta bỗng nghe bên trong truyền ra một trận ho dữ dội.
m thanh nặng nề, giống như bị thứ gì đó đè nén.
Trái tim ta đột nhiên thắt lại.
Đợi tiếng ho bình ổn, ta mới bảo tiểu thái giám vào thông báo.
Lục hoàng tử cho ta vào.
Ngài nửa nằm nửa ngồi trên giường, sắc mặt kém hơn rất nhiều so với buổi sáng, môi gần như không còn chút máu.
“Đến rồi sao?”
Nhìn thấy ta, ngài miễn cưỡng nở một nụ cười.
“Hôm nay làm món gì?”
Ta đặt hộp thức ăn lên bàn, mở nắp ra.
Cháo hoài sơn bách hợp nóng hổi tỏa ra mùi thơm ngọt nhàn nhạt.
“Buổi sáng điện hạ lại bị nhiễm lạnh sao?”
Ta không nhịn được mà hỏi.
Lục hoàng tử hơi sững người, sau đó không tự nhiên quay đầu đi:
“Không có. Chỉ bị gió thổi một chút.”
Tiểu thái giám đứng bên cạnh muốn nói lại thôi.
Ta nhìn theo ánh mắt của tiểu thái giám, phát hiện trên tay áo Lục hoàng tử có vài vết đỏ sẫm.
Là máu.
Trái tim ta giống như bị người ta hung hăng bóp chặt.
Kiếp trước, bệnh của Lục hoàng tử kéo dài ba năm, đến cuối cùng ngay cả giường cũng không thể bước xuống.
Thái y nói nếu ngài có thể an tâm tĩnh dưỡng, có lẽ còn chống đỡ được thêm vài năm.
Nhưng ngài lại không quan tâm đến cơ thể mình, ngày ngày lao tâm khổ tứ.
“Điện hạ.”
Ta múc một bát cháo, đưa đến trước mặt ngài, giọng nói nhẹ hơn cả chính ta tưởng.
“Uống một chút cháo đi.”
Ngài nhận lấy bát, dùng thìa múc một miếng đưa vào miệng.
“Rất ngon.”
Ngài nói:
“Ngon hơn đồ của Ngự Thiện phòng nhiều.”
Ta nhìn ngài uống cháo.
Mấy vết đỏ sẫm trên tay áo giống như kim đâm vào mắt ta.
Ta đột nhiên nhớ lại cảnh tượng lần cuối nhìn thấy ngài ở kiếp trước.
Đó là trong tiệc mừng thọ của hoàng hậu.
Ngài cố chống đỡ thân thể bệnh tật đến tham dự, ngồi ở một góc phía xa.
Thẩm Vụ dẫn ta đến thỉnh an. Ngài ngẩng đầu nhìn ta một cái, ánh mắt rất nhạt, giống như đang nhìn một người xa lạ không liên quan.
Sau này ta mới biết, chưa đầy ba tháng sau tiệc mừng thọ ấy, ngài đã qua đời.