Chương 4 - Mẹ Tôi Muốn Kết Hôn
8
Gần đến đêm giao thừa.
Mẹ gọi tôi và Hứa Kim Mặc cùng nhau đi siêu thị mua sắm đồ Tết.
Hôm đó vừa hay có một trận tuyết nhỏ rơi xuống.
Tôi thay một bộ áo choàng dạ trắng, ngồi xổm trong sân dùng cành cây vẽ vẽ viết viết trên nền tuyết.
Mẹ chuẩn bị đi lái xe đột nhiên lùi lại mấy bước quay về, có chút ngạc nhiên nói:
“Ôi, hai đứa giả làm thật luôn à?”
Tôi mơ hồ ngẩng đầu lên:
“Mẹ nói gì vậy?”
Mẹ cười hừ một tiếng:
“Còn giả với mẹ, đồ đôi cũng mặc rồi kìa.”
Nói xong, bà liếc ra sau một cái rồi nói tiếp:
“Thôi được rồi, hai đứa tự lái một xe đi, tiện thể lát nữa mẹ ghé đón bố con.”
Tôi quay đầu nhìn.
Hứa Kim Mặc mặc một chiếc áo khoác đen vừa thay giày xong đi ra ngoài, trên cổ còn quàng một chiếc khăn xám quen mắt.
Đừng nói.
Thật sự trông giống đồ đôi.
Ngồi ở ghế phụ, tôi tiện miệng hỏi một câu:
“Chiếc khăn này nhiều con trai quanh con cũng đang đeo, có phải rất ấm không?”
“Cũng ổn.”
Người ngồi ghế lái một tay cầm vô lăng, giọng nói có chút lạnh.
Tôi không nhịn được nhìn anh thêm mấy lần.
Sao vậy nhỉ.
Anh ấy không vui sao?
Ngoài xe trời lạnh thấu xương, cửa kính bên cạnh cũng phủ đầy hơi nước mờ mịt.
Ngay lúc tôi nghĩ đề tài này kết thúc ở đây.
Hứa Kim Mặc đột nhiên lại hỏi:
“Người đàn ông nào?”
Tôi sững người một chút:
“Gì cơ?”
Trong xe đang bật một bài rap nghe không rõ lời, suýt nữa thì át cả giọng tôi.
Anh một tay ấn tắt nhạc, mới nói:
“Vừa rồi em không phải nói bên cạnh có rất nhiều con trai sao.”
“Không có mà, em chỉ là thấy trên vòng bạn bè—”
Tôi khựng lại một chút, đột nhiên thông suốt.
“Anh à, vậy là anh đang ghen sao?”
Hứa Kim Mặc hơi nhướn mày một cách bất ngờ:
“Tiểu Du muốn anh ghen sao?”
“À…?”
Tôi bị câu này hỏi cho đứng hình.
Màn giằng co này đến quá đột ngột.
Làm sao đây a a a a a.
Câu này trả lời kiểu gì bây giờ.
Tôi nắm chặt điện thoại, hận không thể ngay lúc này lên tiểu hồng thư đăng bài hỏi:
【crush hỏi tôi có muốn anh ấy ghen không thì trả lời thế nào】
Hứa Kim Mặc nhìn phản ứng của tôi, khẽ cong khóe môi.
Anh cụp mắt xuống, dịu giọng nói:
“Không sao, em không cần trả lời.”
Mặt tôi hơi nóng lên, đành phải cứng nhắc chuyển đề tài:
“À đúng rồi, lát nữa đi siêu thị xong em sẽ không về nhà.”
Hứa Kim Mặc hỏi tiếp:
“Có việc à?”
Tôi gật đầu.
Bấm khóa màn hình điện thoại, liếc nhìn thời gian:
“Trần Mục nói lần trước chưa tụ tập được, lần này nhất định phải đi cùng Cam Cam.”
Lại nói là tụ họp quan trọng trước Tết.
Lại nói có món mới.
Tóm lại là dáng vẻ cực kỳ sốt ruột muốn tôi và Cam Cam đi ăn cùng.
Tay Hứa Kim Mặc nắm vô lăng siết chặt lại, nụ cười trên mặt nhạt dần.
“Được.”
9
Tối đó tuyết rơi còn lớn hơn.
Hứa Kim Mặc đưa tôi đến nơi xong, tôi bước vào phòng riêng mới phát hiện chỉ có một mình Trần Mục.
Mà tôi thì đứng sững tại chỗ.
Trong phòng trải đầy hoa hồng Freud, góc phòng còn chất rất nhiều bóng bay màu hồng.
Trần Mục đứng trước một bó hoa hồng khổng lồ, căng thẳng đến mức tay cầm phong thư cũng run lên.
“Nguyễn Du, chúng ta quen nhau hơn bốn năm rồi—”
“Đừng, Trần Mục.”
Tôi nhắm mắt lại, cắt lời cậu ấy.
“Đừng nói nữa, coi như tôi cầu xin cậu.”
Tôi không ngờ cậu ấy thật sự sẽ tỏ tình.
Sau khi trở thành bạn bè, đến lúc phát hiện cậu ấy có thiện cảm với tôi.
Tôi cũng đã từ chối khéo rồi.
Sau đó ba người chúng tôi vẫn duy trì mối quan hệ bạn bè này.
Bây giờ tôi cũng không muốn mất đi.
Trong phòng riêng rơi vào im lặng.
Trần Mục nhìn tôi, trong mắt toàn là thất vọng.
Cậu ấy siết chặt tờ giấy nháp, cay đắng mở miệng:
“Được.”
Cam Cam nấp sau bình phong từ nãy cuối cùng cũng xuất hiện.
Cô ấy cười hì hì giảng hòa:
“Thôi nào thôi nào, coi như bày cho tớ một chỗ chụp ảnh đi!”
Nói xong, cô ấy lại giả vờ ngạc nhiên kêu lên một tiếng:
“Wa, hoa hồng tớ phải ôm chụp, bóng bay tớ cũng muốn chụp, đẹp hơn cả nhà hàng hot luôn, cảm ơn cậu nhé Trần Mục.”
Trần Mục bước xuống bậc thang này, chỉ là nụ cười vẫn có chút chát chúa.
Cậu ấy vò tờ giấy thành một cục, ánh mắt sâu thẳm nhìn tôi:
“Vậy sau bữa rượu hôm nay, quên chuyện này đi, chúng ta…”
Tôi thở dài:
“Tất nhiên vẫn là bạn tốt.”
Qua ba lượt rượu.
Tôi vẫn không nhịn được, gửi cho Hứa Kim Mặc hai tin nhắn.
“Anh à.”
“Em nhớ anh rồi.”
13
Sáng hôm sau.
Tôi tỉnh dậy trong vòng tay của Hứa Kim Mặc.
Vừa mở mắt đã đụng phải một đôi mắt tràn đầy hạnh phúc và thỏa mãn.
Đúng là gã đàn ông xấu xa.
Tôi hừ một tiếng, vươn vai.
Hứa Kim Mặc cười, hôn lên má tôi, rồi lại hôn lên trán tôi:
“Chào buổi trưa, bảo bối.”
Tôi đẩy anh ra khỏi mấy nụ hôn dính dớp đó, nhưng vẫn không nhịn được làm nũng:
“Thế là em trở thành bảo bối của anh luôn rồi sao?”
Hứa Kim Mặc cong môi cười, giọng rất khẽ:
“Em còn muốn gì nữa?”
Tôi nghĩ nghĩ, bẻ ngón tay đếm:
“Nào là hoa tươi này, chuyển khoản này, rồi thêm chút nhạc làm rung động lòng người gì đó.”
“Anh biết không, hôm qua Trần Mục tỏ tình với em còn— ưm!”
Trên môi đột nhiên truyền đến một nhiệt độ mát lạnh.
Hơi thở nóng bỏng của người đàn ông mạnh mẽ xâm nhập, như đang chiếm hữu từng chút một, từng bước áp sát.
Nhiệt độ dần dâng lên, không khí trở nên loãng đi.
Tôi trợn to mắt, nghẹn ngào cầu xin.
Hứa Kim Mặc cuối cùng cũng dừng lại, giọng vừa nhẹ vừa khàn:
“Em là của anh.”
“Em muốn gì, anh đều cho em.”
Một tiếng sau, tôi và Hứa Kim Mặc lần lượt đi ra phòng khách.
Mẹ đang dùng cây cán bột nhào bột, thực ra là thằng em họ có ném kẹo marshmallow vào bột bà cũng không hề hay biết.
Bố cầm chiếc điện thoại gập ba của mình, ánh mắt không ngừng liếc sang tôi và Hứa Kim Mặc.
Thằng em họ vẫn đeo ba cái khuyên tai đó, thấy tôi và Hứa Kim Mặc đi ra thì liên tục nhướng mày một cách lố bịch:
“Ôi ôi ôi.”
“Giờ em nên gọi là anh rể hay chị dâu đây?”
Mẹ ho nhẹ một tiếng:
“Nồi canh gà trên bàn ấy, hai đứa qua uống đi.”
Tôi liếc nhìn Hứa Kim Mặc.
Có chút chột dạ.
Phản ứng của bố mẹ là sao vậy?
Hứa Kim Mặc cười, véo nhẹ má tôi, rồi vào bếp múc cho tôi một bát canh gà.
Tôi nhìn đám dược liệu và kỷ tử nổi lềnh bềnh trong bát, muốn nói lại thôi.
Ngoài phòng khách, thằng em họ cũng bắt đầu gào lên:
“Dì ơi, nãy con xin uống một chút mà dì còn không cho!”
Mẹ cầm cây cán bột, giả vờ muốn đánh nó:
“Đó là thứ con uống được à? Đợi mấy hôm nữa đi xem mắt, thành rồi dì nấu cho!”
Thằng em họ mặt mày tuyệt vọng:
“Sao con vẫn còn phải đi xem mắt nữa cơ ——!!”
14
Lại qua mấy ngày nữa.
Đêm ba mươi Tết.
Cả nhà quây quần ăn một bữa lẩu vô cùng náo nhiệt.
Thằng em họ để trốn bị giục cưới, cứ ngồi ở bàn lẩm bẩm “trời ơi chị đại”, bị mẹ nó đánh cho nhảy dựng lên.
Cả nhà đều bị nó chọc cười không ngớt.
Bên ngoài, tuyết dày đặc phủ kín cả sân.
Mùi lẩu và hương ngọt của hạt dẻ rang quyện vào nhau, lan tỏa đến chóp mũi mỗi người.
Nhà tôi không có thói quen canh giao thừa.
Tụ họp với nhau, buồn ngủ thì ngủ, không buồn ngủ thì chơi tiếp.
Buổi tối tôi uống mấy ngụm bia ấm, lúc này đã bắt đầu thấy buồn ngủ.
Đi vào phòng định ngủ, tôi mới phát hiện bên gối đặt mấy món đồ.
Một bức thư tình.
Một bao lì xì siêu dày.
Và một bản thỏa thuận phân chia cổ phần.
Trong lòng mơ hồ có cảm giác gì đó, tôi cầm bức thư lên.
Thời gian ghi ở góc phải phía dưới.
Chính là ngày tôi tốt nghiệp cấp ba.
Tôi chớp chớp mắt, nhất thời chưa kịp phản ứng.
Vậy nên, Hứa Kim Mặc.
Cũng là từ khi đó đã thích tôi rồi.
Pháo hoa ngoài cửa sổ đồng loạt nở rộ, nhịp tim tôi cũng hòa cùng khoảnh khắc ấy.
Hứa Kim Mặc từ phía sau ôm lấy tôi:
“Du Du, anh thật sự đã yêu em rất lâu rồi.”
“Có thể, mãi mãi ở bên anh không?”
Tôi cười, xoay người, kiễng chân hôn lên Hứa Kim Mặc.
“Tất nhiên là được.”
15
Mảnh giấy nhỏ bay ra vào mùa hè năm đó đã xoay vòng qua biết bao năm tháng.
Giờ phút này, cuối cùng cũng rơi vào tay tôi.
Từ nay về sau, trong ký ức của tôi, Hứa Kim Mặc.
Khóe môi lúc nào cũng vương một nụ cười.
(Kết thúc)