Chương 3 - Mẹ Tôi Muốn Kết Hôn
7
Phòng ngủ của Hứa Kim Mặc được thiết kế rất đơn giản.
Phần lớn là ba màu đen trắng xám, giống hệt vẻ bề ngoài của anh, mang lại cảm giác lạnh lẽo.
Ngồi trước mặt anh, còn có thể thoang thoảng ngửi thấy mùi nước hoa nam anh dùng.
Hứa Kim Mặc tiện tay đặt xấp tài liệu trong tay sang một bên.
Rồi từ phía bên kia bàn trà nhỏ bưng ra một phần cherry đã rửa sẵn và một cốc trà sữa ấm.
Tôi đi thẳng vào vấn đề:
“Nick avatar đen tuyền kia, tài khoản suốt ngày đăng ảnh cơ bụng, là anh.”
Hứa Kim Mặc không hề có chút ngượng ngùng khi bị vạch trần: “Là anh.”
Cũng phải.
Hôm nay còn là anh tự bóc áo giáp, tôi mới phát hiện ra.
Nhưng nếu anh không phải khởi nghiệp thất bại……
Tôi liếc nhìn chồng tài liệu chất trên bàn, cùng chiếc laptop vừa tắt màn hình.
Vậy chẳng lẽ là áp lực quá lớn sao?
Tôi mím môi, lại hỏi:
“Anh làm vậy, có phải do áp lực công việc quá lớn không……”
Hứa Kim Mặc không trả lời ngay.
Mà hơi nghiêng đầu, những ngón tay dài gầy gõ nhẹ lên mặt kính bàn trà.
Một lúc sau, anh mới đáp: “Đúng.”
“Ồ.”
Tôi dùng tay phải cào nhẹ ngón trỏ tay trái, chân vô thức đung đưa.
“Vậy, vậy trong WeChat đó có người khác không—”
“Không có.”
Lần này Hứa Kim Mặc trả lời cực nhanh.
“Chỉ có mình em.”
Trong ánh sáng mờ.
Hứa Kim Mặc hạ mi mắt xuống, che đi cảm xúc trong mắt.
Trông như còn mang theo vài phần vỡ vụn.
Tôi nghĩ nghĩ, an ủi:
“Không sao, vậy cũng khá tốt mà. Người bây giờ ai cũng có áp lực, chỉ là, là cách giải tỏa khác nhau thôi, cái này của anh cũng xem như một kiểu trong đó……”
Trong phòng yên lặng thoáng chốc.
Qua một lúc.
Hứa Kim Mặc thấp giọng mở miệng, trong giọng nói mang theo sự dụ dỗ mà tôi nghe không hiểu:
“Tiểu Du.”
“Thật ra cách này, đối với anh đã không đủ để giải áp nữa rồi.”
Nghe lời anh nói, không hiểu vì sao tim tôi bắt đầu đập nhanh.
Giọng tôi cũng bắt đầu lắp bắp:
“Vậy, vậy anh muốn thế nào?”
Ánh mắt Hứa Kim Mặc trầm xuống rồi lại trầm hơn.
Giây tiếp theo, anh đứng dậy, đứng trước mặt tôi.
Mùi trà ngọc long thoang thoảng nơi chóp mũi càng nồng hơn.
Tôi khịt khịt mũi.
Chiếc đồng hồ trên cổ tay phải đã bắt đầu nhắc nhở “nhịp tim quá cao”.
Cảnh tượng này.
Gần như giống hệt giấc mơ kia.
Trong phòng ngủ dựng một chiếc đèn ánh sáng hơi tối.
Hứa Kim Mặc cũng đứng trước mặt tôi, từ trên cao nhìn xuống.
Chỉ là lần này tôi không run rẩy như trong mơ.
Chỉ thấy người trước mặt một tay vén chiếc áo cổ cao màu đen trên người lên, lộ ra cơ bụng mà tôi đã nhìn vô số lần.
Tay còn lại nắm lấy cổ tay tôi, dùng giọng trầm thấp hơi khàn nói:
“Tiểu Du.”
“Em có thể sờ anh.”
Cảnh tượng ngoài đời có lực công kích thị giác mạnh hơn trong ảnh rất nhiều.
Da Hứa Kim Mặc khá trắng, đường nét cơ bụng săn chắc, không có dấu vết tập luyện quá mức, đường viền đẹp vừa đúng.
Nhìn xuống dưới nữa, còn có mấy đường gân xanh rõ ràng chìm vào bụng dưới anh.
Bàn tay tôi cũng theo nhịp hô hấp của anh mà lên xuống.
Làm sao đây.
Thật…… thật là sắc.
Thật là thích.
Tôi liếc nhìn lồng ngực cơ bắp căng đầy của anh, rồi kiềm chế dời ánh mắt đi, mở miệng hỏi:
“Thế này là, là được rồi sao?”
Hứa Kim Mặc yết hầu lên xuống, giọng hơi khàn:
“Tiểu Du còn muốn gì nữa?”
Sao tự nhiên lại biến thành tôi muốn cái gì rồi?
Cảm giác dưới đầu ngón tay như dòng điện nhỏ, khiến da đầu tôi tê rần.
Tôi không có tiền đồ nuốt nước bọt một cái:
“Nếu, cách này cũng không đủ giải áp……”
Khóe môi Hứa Kim Mặc cong lên một nụ cười khó nhận ra:
“Ừm?”
“Vậy anh có thể tìm em thử mấy cách khác!”
Nói xong, tôi bỏ chạy thục mạng.
7
Sau ngày đó, nick phụ của Hứa Kim Mặc không cập nhật thêm lần nào nữa.
Thay vào đó là mỗi tối tôi lén lút chui vào phòng ngủ của anh.
Tôi cũng bắt đầu mong chờ khi nào có thể nâng cấp thành sờ chỗ khác.
Cam Cam nhìn hai đứa tôi mà cạn lời:
“Đây là cái gì, play giữa các cặp đôi à?”
Tôi bĩu môi:
“Cặp đôi gì chứ, hai bọn tôi có ai nhắc tới đâu.”
Suốt ngày sờ tới sờ lui.
Có khi Hứa Kim Mặc thật sự chỉ là áp lực lớn thôi.
Nhân viên phục vụ bưng khay đồ ăn vặt vừa ra lò đặt giữa bàn, lại mang lên hai ly trà nhài nho xanh rồi quay người xuống lầu.
Hôm nay nhiệt độ giảm mạnh, bên ngoài cửa sổ có chút u ám.
Nhà hàng hot cần đặt chỗ trước ngày thường này, tầng hai cũng chỉ lác đác một hai bàn khách.
Cam Cam ăn một miếng onion ring, lại nhớ ra chuyện gì đó:
“Tớ nhớ bữa tiệc tốt nghiệp cấp ba của cậu, không phải cậu chơi game thua rồi chọn thật lòng à?”
Tôi ừ một tiếng, không ngờ Cam Cam vẫn nhớ.
Đó là ngày thứ hai sau khi thi đại học xong.
Lớp trưởng tổ chức một buổi tụ họp bạn bè không có giáo viên tham gia.
Là hố đen trò chơi, tôi xung phong thua ván đầu tiên của trò bài trên bàn.
Lớp trưởng cầm micro, lớn tiếng hỏi:
“A lô a lô.”
“Bạn học Nguyễn Du, suốt ba năm cấp ba chưa từng có một mối tình oanh liệt, vậy có người thầm thích không?”
Tôi trả lời rất thẳng thắn:
“Có, nhưng không có mặt ở đây.”
Vừa dứt lời, các bạn học đều đồng loạt nhìn về phía một nam sinh khác.
Sau đó tôi lại thua thêm một ván, chọn mạo hiểm.
Cả lớp hò hét bảo tôi cùng nam sinh kia hát song ca tình ca.
Kết quả giây tiếp theo, Hứa Kim Mặc mặt lạnh đẩy cửa phòng riêng ra.
Anh mặc một chiếc sơ mi đen mỏng, cổ áo hơi mở, trên cổ tay còn đeo một chiếc đồng hồ bạc.
Tạo nên sự đối lập rõ rệt với đám thiếu niên trong phòng đang mặc áo phông quần short giày thể thao.
Hứa Kim Mặc nhếch nhẹ khóe môi, nhưng trong mắt không có mấy ý cười.
“Một giờ sáng rồi, Tiểu Du.”
“Nên về nhà rồi.”
Anh đưa tôi ra khỏi phòng riêng.
Điều hòa ngoài hành lang hội sở bật rất lạnh, Hứa Kim Mặc trên tay còn cầm chiếc áo hoodie xám tôi thường mặc.
Tâm sự thiếu nữ mười tám tuổi quá rõ ràng.
Tôi sợ anh liếc một cái là nhìn thấu mối thầm thích của mình, đi bên cạnh anh mà căng thẳng không chịu nổi.
Thậm chí còn trực tiếp đẩy tay anh đưa áo khoác tới.
Liên tục nói: “Em không lạnh em không lạnh, cảm ơn anh.”
Thế là đêm hôm đó.
Tôi và Hứa Kim Mặc một trước một sau chậm rãi đi bộ về nhà.
Cam Cam nghe tới đây càng tò mò:
“Vậy lúc đó sao cậu lại thích anh ấy?”
Tôi nghĩ nghĩ:
“Hình như là mùa hè năm lớp 11, em mở sách bài tập trong lớp, bên trong rơi ra một mảnh giấy viết tên anh ấy.”
“Lúc đó là động lòng.”
Cam Cam phì cười:
“Nguyễn Tiểu Du cậu có tiền đồ ghê, chỉ vì cái đó mà bắt đầu thầm thích anh ta?”
Tôi nhấp một ngụm trà nhài nho xanh trong ly:
“Cậu còn dám nói tớ, hồi cấp ba cậu còn vì một đàn anh hơn một khóa mặc áo khoác đen trông đẹp mà suốt ngày đòi theo đuổi người ta.”
“Kết quả đến ngày chuẩn bị xin WeChat, nhìn thấy anh ta ngồi xổm trước cổng trường ăn mì lạnh là tụt mood luôn.”
Cam Cam vội giơ tay cầu xin:
“Chuyện chưa khai trí thì đừng nhắc lại nữa, bệ hạ.”
Tôi xua tay, chia đôi hai cánh gà nướng Orleans vừa bưng lên cho cô ấy.
Cam Cam đổi chủ đề:
“Nhưng sau hôm đó cậu không nói với anh ta, hay ám chỉ gì sao?”
Tôi cố nhớ lại:
“Cũng thật ra là có.”
Khi đó WeChat của Hứa Kim Mặc tên là “Ngủ sớm”.
Tôi do dự tròn ba ngày, mới đổi tên WeChat của mình thành “Nhung nhớ”.
Kết quả anh ấy không có phản ứng gì.
Tôi chống cằm lắc đầu, làm bộ tiếc nuối:
“Haiz!”
“Mối thầm thích thời thiếu nữ của tôi cứ thế không bệnh mà chết!”
Cam Cam giật giật khóe miệng:
“Đại sư, cái này liên quan gì không?”
“Tất nhiên là có chứ.”
Tôi cầm tờ giấy note và cây bút để khách check-in của quán bên cạnh.
“Ngủ sớm = zds = sdz = ngủ dậy sớm = sleep well = sweet dream = good night = GN = nhung nhớ”
Cam Cam nhìn mà há hốc mồm:
“Các cậu cung đất đều như vậy à?”
Tôi bị biểu cảm khoa trương của cô ấy chọc cười, xoay người dán tờ giấy note lên tường.
“Dù sao thì tớ như vậy.”