Chương 14 - Mẹ tôi là Nữ hoàng săn sale
Tôi hắng giọng: “Mẹ, đừng có sến súa.”
“Mẹ mà sến là con trừ KPI đấy.”
Bà lập tức ngồi thẳng lưng: “Không được.
Tháng này mẹ vừa săn được 200 vé cà phê khách mới, trưởng nhóm bảo chỉ để phần khách quen thôi đấy.”
Tôi phì cười: “Được rồi.
Tạm thời giữ nguyên KPI.”
Bà bỗng quay camera soi xuống mặt bàn.
Trên bàn trải một tờ bảng biểu mới in, phân loại còn chi tiết hơn cả kho hàng của tôi.
Ăn uống, Giải khát, Rạp chiếu phim, Giặt giũ, Đi lại, Quanh khuôn viên trường.
Sau mỗi cột đều có giá nhập, giá bán đề xuất, thời hạn sử dụng và ghi chú rủi ro.
Tôi nhìn chằm chằm màn hình: “Mẹ, cái bảng này ai dạy mẹ làm thế?”
Bà hơi đắc ý: “Tự mẹ mày mò đấy.
Con chả bảo săn linh tinh là trừ tiền sao?
Bây giờ mẹ đang thu mua chính quy đàng hoàng nhé.”
Triệu Vũ ngó đầu vào màn hình: “Dì ơi, dì đỉnh quá.”
Mẹ tôi lập tức cười tươi như hoa: “Vũ Vũ à, nghỉ hè đến nhà dì ăn cơm nhé.”
Triệu Vũ giơ tay: “Cháu tự vác theo dạ dày đến được không ạ?”
Tôi gạt phắt cô nàng sang một bên.
Lúc chuẩn bị cúp máy, mẹ tôi bỗng hạ giọng: “Con gái, hôm nay có một trưởng nhóm hỏi mẹ, có muốn đổ hàng cho vài trường đại học khác không.”
Tôi ngồi thẳng người dậy: “Mấy trường ạ?”
“5 trường.
Chị ấy bảo bây giờ rất nhiều sinh viên biết đến cửa hàng của con, muốn để con đứng ra làm đầu tàu.”
Tôi nhìn màn hình, nhịp tim bỗng đập nhanh.
Triệu Vũ đứng bên cạnh cũng không cười nữa.
Khương Hòa bỏ bút xuống.
Ống hút trong miệng Mạnh Thanh rơi ra.
Mẹ tôi nhỏ giọng hỏi: “Con gái, như thế có bị quy mô lớn quá không?”
Tôi nhìn bức ảnh chụp cái vali đỏ cũ kỹ trong góc kho.
Từ 600 tờ voucher đến 4 vạn 3.
Từ một phòng ký túc xá phủ sóng ra 7 tòa nhà.
Đời người, sợ nhất không phải là con đường quá rộng mở.
Mà là đường đã trải đến tận mũi giày, mình lại vờ như không thấy.
Tôi nói: “Mẹ.
Mẹ khoan hãy nhận lời.”
Bà ngẩn người.
Tôi bồi thêm một câu: “Đợi con về.”
“Lần này chúng ta không xách vali nữa.”
“Chúng ta sẽ mở công ty.”
20
Trước khi bắt đầu năm 2, tôi biến bàn ăn ở nhà thành phòng họp dã chiến.
Mẹ tôi ngồi ghế chủ tọa, trước mặt bày hai cái điện thoại, một cái máy tính bảng, ba cây bút và một chén trà đã nguội ngắt.
Tôi ngồi đối diện, trên màn hình máy tính đang mở giao diện đăng ký thành lập doanh nghiệp.
Triệu Vũ, Khương Hòa, Mạnh Thanh kết nối video call, ba khuôn mặt chen chúc trên màn hình, đứa nào đứa nấy hưng phấn tột độ.
Triệu Vũ lên tiếng trước: “Nghĩ ra tên công ty chưa?”
Tôi đáp: “Táo Nhỏ Ưu Tuyển (Lựa chọn xịn từ Lâm Táo).”
Mạnh Thanh chớp mắt: “Nghe có kute phô mai que quá không?”
Tôi cười lạnh: “Kute thì làm sao?
Kute mà hái ra tiền thì đó gọi là sự thân thiện của thương hiệu.”
Khương Hòa gật gù: “Tên dễ nhớ, đơn giản, hợp với thị hiếu truyền miệng của sinh viên.”
Mẹ tôi nghe rất nghiêm túc: “Thế mẹ giữ chức vụ gì?”
Tôi đẩy tờ quyết định bổ nhiệm đã in sẵn sang cho bà.
GIÁM ĐỐC CHUỖI CUNG ỨNG.
Mẹ tôi nhìn chằm chằm vào 5 chữ đó, hồi lâu không nói nên lời.
Tôi gõ gõ mặt bàn: “Không được khóc.
Tổng Giám đốc mà khóc thì ảnh hưởng hình ảnh công ty lắm.”
Bà hít mũi, lập tức ưỡn ngực thẳng lưng: “Đã rõ.
Giám đốc Chuỗi cung ứng cam đoan không rớt nước mắt trong giờ làm việc.”
Triệu Vũ vỗ tay rào rào qua màn hình: “Khí chất của dì nhà, cháu thấy nhà đầu tư nhìn vào cũng phải tự động móc hầu bao.”
Việc đăng ký thành lập công ty rắc rối hơn tôi tưởng.
Check tên, ngành nghề kinh doanh, giấy chứng nhận địa chỉ, hồ sơ sinh viên khởi nghiệp…
Mỗi bước đi đều như đang nói chuyện yêu đương với các loại giấy tờ thủ tục.
Mình gấp, nó chả gấp.
Mình giục, nó giả chết.
Tôi chạy lên chạy xuống văn phòng khởi nghiệp 3 bận, điền 6 bản đơn đăng ký, cuối cùng sửa bản kế hoạch dự án đến mức từng dấu câu cũng như bị tôi lôi ra chửi mắng.
Ngày phỏng vấn Quỹ Khởi nghiệp của trường, tôi mặc một chiếc sơ mi trắng.
Triệu Vũ bảo trông tôi giống đi đàm phán mua lại nhà ăn trường vậy.
Tôi bảo: “Đừng có sỉ nhục tôi.
Quầy số 3 của nhà ăn bây giờ là đối tác chiến lược rồi.”
Trong phòng phỏng vấn có 5 thầy cô ngồi đó.
Một thầy lật tài liệu, hỏi tôi: “Nghiệp vụ cốt lõi của các em, là nhượng lại voucher giảm giá đúng không?”
Tôi đáp: “Không ạ.
Là thông qua những kênh đáng tin cậy, đưa những quyền lợi giá rẻ đang nằm rải rác đến tay những sinh viên thực sự cần nó.”
Thầy ngẩng đầu lên: “Nói tiếng người đi.”
Tôi gật đầu: “Tụi em giúp sinh viên xài ít tiền đi, và giúp các nhà hàng bớt lãng phí thức ăn thừa.”
Một cô khác hỏi: “Làm sao em đảm bảo được nguồn hàng ổn định?”
Tôi chiếu bảng chuỗi cung ứng của mẹ lên màn hình.
20 group mua chung.
9 nền tảng hoàn tiền.
12 trưởng nhóm (tú bà) hợp tác cố định.
5 group báo trước deal hot.
Cùng hơn 300 lịch sử xử lý khiếu nại.
Tôi chỉ vào dòng đầu tiên: “Đây là mẹ em.”
“Trước kia mẹ em chỉ giúp hàng xóm trong khu dân cư tiết kiệm tiền.”
“Bây giờ bà là Giám đốc Chuỗi cung ứng của chúng em.”
Mấy thầy cô mỉm cười.
Tôi thì không cười.
“Thưa các thầy cô, em không nói đùa đâu ạ.
Đằng sau một kênh hàng giá rẻ ổn định, không phải là sự may mắn, mà là lòng tin dài hạn.”
“Trưởng nhóm sẵn sàng giữ hàng cho mẹ em, là vì mẹ em không bao giờ bùng đơn.”
“Hệ thống bị lỗi mẹ em có thể đòi bồi thường, là vì bà ấy thuộc lòng luật chơi hơn cả nhân viên CSKH.”
“Cái chúng em bán không phải là một tờ giấy, mà là phần chênh lệch giá bà ấy đã phải thức khuya dậy sớm để giành lấy.”
Phòng họp im lặng một nhịp.
Tôi tiếp tục trình bày kế hoạch nhân bản mô hình ra 5 trường đại học.
Mỗi trường đặt một kho tổng.
Mỗi tòa ký túc lập điểm đại lý.
Đồng nhất giá cả.
Đăng ký nguồn gốc.
Phân cấp xử lý khiếu nại.
Voucher cận date đưa vào kho Túi mù.
Voucher rủi ro cao kiên quyết không bán.
Ưu tiên tuyển sinh viên nghèo làm nhân viên phân loại và CSKH.
Lúc tôi thuyết trình xong, cổ họng hơi khô.
Thầy giáo đưa cho tôi chai nước lọc.
Tôi liếc nhìn một cái: “Có miễn phí không ạ?”
Thầy sững lại nửa giây, phì cười: “Miễn phí.”
Tôi vặn nắp tu một ngụm: “Thế em yên tâm rồi.”
Một tuần sau buổi phỏng vấn, Quỹ Khởi nghiệp được phê duyệt.
Năm vạn tệ (Khoảng 170 triệu VNĐ).
Điều kiện ghi rất rõ ràng.
Phải duy trì phục vụ nhu cầu đời sống giá rẻ cho sinh viên.
Không được quảng cáo sai sự thật.
Không được nâng giá ép giá.
Không được bán mã voucher không rõ nguồn gốc.
Lúc ấn tay ký tên, tôi bỗng nhớ lại cái buổi chiều ngày thứ hai nhập học.
Ông chủ quán lẩu rượt tôi chửi bới suốt ba con phố.
Tôi vừa chạy vừa ngoái đầu gào: “Voucher có phải cháu in đâu, chú đi mà tìm sàn app ấy.”
Lúc đó tôi chỉ thấy uất ức, nhục nhã.
Giờ mới hiểu, ba con phố rượt đuổi đó chính là bài học kinh doanh đầu đời của tôi.
Giá rẻ làm người ta rung động.
Quy định khắt khe làm người ta sụp đổ.