Mẹ Tôi Đã Bị Đánh Cắp

Hoa Cỏ Mùa Xuân

Đang theo dõi

3

Số truyện

362

Theo dõi truyện

953

1 giờ sáng, tôi vỡ ối.

Trong cơn đau xé ruột, tôi vội vàng thu dọn giấy tờ, nhưng tìm khắp nhà vẫn không thấy giấy chứng nhận sinh con.

“Tống Ngạn Chu, giấy chứng nhận sinh con đâu?”

Mồ hôi lạnh thấm đẫm trán tôi. Tống Ngạn Chu nuốt nước bọt, không dám nhìn thẳng vào mắt tôi.

“Giấy… anh cho Tố Vân mượn rồi. Hôm nay cô ấy sinh con ở bệnh viện huyện.”

Tôi sững sờ: “Anh nói nhảm gì thế? Anh cả mất một năm rồi, cô ta lấy đâu ra con?”

“Là… là con của anh…”

Đầu tôi như bị sét đánh ngang tai. Không kịp chất vấn, cơn đau ập đến khiến tôi tối sầm mặt mày, toàn thân run rẩy.

“Đau quá… con sẽ nguy hiểm mất, anh đưa em đến bệnh viện mau!”

Vừa dứt lời, khi tôi theo bản năng rặn một hơi, Tống Ngạn Chu đột ngột lao tới, dùng hai tay ấn mạnh xuống dưới, tàn nhẫn đẩy đứa trẻ đang lấp ló trở lại vào trong.

“Tống Ngạn Chu, đây cũng là con ruột của anh mà… anh điên rồi… tôi xin anh…”

Mặc cho tôi khóc lóc van xin, hắn không nói một lời, cho đến khi tôi kiệt sức lịm đi.

“Diên Diên, em chịu khó một chút. Đợi Tố Vân qua thời gian nhạy cảm này, anh sẽ bù đắp cho em sau.”

Hắn nhẫn tâm nhốt tôi lại rồi rời đi. Nhìn theo bóng lưng hắn, tôi nghiến răng hận thù:

“Tống Ngạn Chu, chúng ta không còn tương lai nào nữa hết.”

Bình luận

Tổng đánh giá: ...

Danh sách đánh giá

  • Đang tải...