Chương 2 - Mẹ Kế Nổi Danh và Tình Yêu Bất Ngờ
Đứa nhỏ này rốt cuộc đã trải qua những gì, mà ngay cả chút tín nhiệm ấy cũng không dám có.
Ta không nhịn được lại gõ lên đầu nó một cái.
“Ta, Tô Vân Nhàn, nhất ngôn cửu đỉnh. Sau này bớt nói những lời sỉ nhục người khác như vậy đi.”
Trên trán nó treo hai vết đỏ to tướng, nhưng trong mắt lại ánh lên tia sáng rực rỡ.
Nó dùng bàn tay nhỏ xoa nơi bị gõ.
Trong miệng nhỏ giọng lẩm bẩm:
“Biết rồi.”
05
Quân Nhi biết Tần Tiêu sẽ sống cùng chúng ta, liền cúi đầu, không nói gì.
Ta ngồi xổm xuống chỉnh lại vạt áo cho nó, nhỏ giọng hỏi:
“Quân Nhi không vui sao?”
Nó nhìn Tần Tiêu cách đó không xa, thấy ta ở đây, vẫn lấy hết can đảm nói:
“Lần trước huynh ấy bắt nạt con, con không thích huynh ấy.”
Ánh mắt Tần Tiêu thoáng chốc ảm đạm, thậm chí còn hơi căng thẳng.
Ta biết, nó sợ ta không cần nó.
Từ lúc nó dùng Quân Nhi làm điều kiện thương lượng với ta, nó đã vô cùng rõ ràng rằng vận mệnh của mình đã buộc chặt với Quân Nhi.
“Ta đã dạy dỗ ca ca Tần Tiêu rồi, nó cũng biết sai. Quân Nhi đừng ghi thù, được không?”
Đôi mắt nó chớp chớp, vẫn mím môi gật đầu.
“Được, đi chơi đi.”
Tần Tiêu thấy vậy, chủ động tiến lên mời Quân Nhi.
“Chúng ta đi thả diều đi, ta thả cao lắm.”
Quân Nhi thích thả diều nhất, nghe lời này, mắt lập tức trợn to, dáng vẻ háo hức muốn thử.
Nhìn hai đứa trẻ sóng vai nhau, bóng lưng dần nhỏ lại, lòng ta cũng thoải mái hơn một chút.
Tần Tiêu quan sát tỉ mỉ, tâm tư tinh tế.
Cũng khiến người ta bớt lo.
Nhưng vừa mới thở phào được một lát, liền có hạ nhân tới bẩm:
“Phu nhân, Hầu gia cho mời.”
Tim ta lập tức nhảy mạnh.
Xong rồi, chuyện tặng trang tử nhận con còn chưa bàn với phu quân.
06
Phu quân Diệp Quan Phục đang vẽ tranh trong thư phòng, vừa thấy ta liền dừng bút.
Khóe miệng treo độ cong như cười như không.
Rõ ràng là có ý hỏi tội.
Ta vội vàng giành giải thích trước:
“Phu quân, thiếp có nỗi khổ.”
Chàng nhướng mày:
“Ồ, vậy ta phải nghe phu nhân nói cho rõ.”
Chiêu trò quái lực loạn thần của Thượng thư phu nhân cho ta linh cảm vô hạn.
Ta há miệng liền bịa:
“Thiếp biết xem tướng. Tần Tiêu thiên đình đầy đặn, mũi như túi mật treo, có tướng quyền thần đại quan.”
“Nhưng ta nghe nói, đứa nhỏ ấy rõ ràng là mệnh cách Thiên Sát Cô Tinh, suýt nữa bị Thượng thư đại nhân đuổi ra ngoài.”
“Bọn họ biết cái gì, xem thỏi vàng như giày rách. Cứ chờ đó, đến lúc Tần Tiêu có tiền đồ, nhà nó nịnh bợ còn không kịp.”
Diệp Quan Phục hết cách với ta, chỉ có thể bất đắc dĩ lắc đầu.
“Phu nhân làm vậy quá tùy hứng. Trang tử suối nước nóng kia ta cũng rất thích…”
Chàng lải nhải oán trách, ta đang định dỗ dành chàng một phen, lại bị mấy dòng chữ trên đầu dọa cho đứng bật dậy.
Ta đẩy cửa chạy ra ngoài.
“Nàng đi đâu vậy! Phu nhân!”
Ta không còn tâm tư để ý đến chàng.
Trong đầu toàn là mấy câu vừa rồi.
【Biểu cảm của phản diện kỳ quái quá, hắn cứ nhìn chằm chằm Diệp Tư Quân, không phải đang nảy ý xấu đấy chứ.】
【Có thể lắm, nếu không vì sao hắn chủ động đề nghị đến bên hồ thả diều. Bây giờ Diệp Tư Quân đang đứng bên hồ, hắn chỉ cần đẩy Diệp Tư Quân xuống rồi cứu lên, Hầu phu nhân chắc chắn sẽ thương hắn như con ruột.】
【So với thủ đoạn hại người trên quan trường của hắn, chuyện này đã là trò trẻ con rồi.】
Ta chạy một mạch về phía hồ, chỉ cảm thấy tay chân tê dại, cả người không ngừng run.
Nếu thật sự là vậy—
Ta thở hồng hộc chạy tới, trước mắt lại là một cảnh tượng khác.
Quân Nhi đứng dưới gốc cây, ngẩng đầu trông mong.
Tần Tiêu đang giẫm lên cành cây, vươn tay với lấy con diều mắc trên ngọn.
Nó đứng cao, tầm nhìn tốt, đã nhìn thấy ta.
Nó cười, vẫy tay với ta.
Mà từ góc độ của ta, vừa hay phát hiện cành cây dưới chân nó “rắc” một tiếng gãy lìa.
“Cẩn thận!”
Ta sốt ruột kinh hô.
Nhưng đã không kịp.
Tần Tiêu ngã mạnh xuống bãi bùn dưới cây.
Quân Nhi sợ đến ngây người.
Nó vội nhào tới xem thương thế.
Trong mắt xen lẫn sợ hãi và áy náy.
“Ca ca Tần Tiêu, huynh không sao chứ?”
“Đều tại đệ không tốt, đệ không nên nhờ huynh nhặt diều giúp.”
Tần Tiêu chậm rãi giơ con diều lên, cười với Quân Nhi.
“Ta không sao, này, diều của đệ.”
“Chuyện đã hứa với đệ, nhất định sẽ làm được.”
Ta nghe câu này, không hiểu sao thấy hơi quen tai.
Viền mắt Quân Nhi đỏ lên, giọt lệ nhỏ long lanh đảo quanh.
“Diều là vật chết, ca ca là người sống, an nguy của huynh mới là quan trọng nhất.”
Nó ngồi xổm cạnh Tần Tiêu, đôi tay nhỏ vụng về phủi bùn trên người huynh ấy, nước mắt lộp bộp rơi xuống.
Tần Tiêu đau đến nhe răng, nhưng không tránh, ngược lại còn nhỏ giọng nói một câu:
“Thật sự không sao.”
Ta quay đầu nhìn nha hoàn bên cạnh.
“Còn ngây ra đó làm gì, mau đi mời đại phu cho đại thiếu gia.”
07
Vị trí Tần Tiêu rơi xuống không cao, lại thêm mặt đất là bùn mềm.
Cho nên chỉ bị thương nhẹ ngoài da.
Khi ta đến thăm nó, nó đã ngồi dậy trên giường, thắp đèn đọc sách.
Ta kín đáo liếc bìa sách.
Tư Trị Thông Giám.
Quả nhiên, kẻ thích đọc sử thư đều không đơn giản.
Nó đặt sách xuống, há miệng, lại cứng đờ mấy nhịp.
Rồi gọi:
“Phu nhân.”
“Còn đau không?”
Ta vươn tay khẽ chạm vào vết thương trên mặt nó.