Chương 2 - Mẹ Đã Tìm Con Bao Nhiêu Lần

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Tiểu Vân, ca phẫu thuật là mẹ cầu xin con làm. Là lỗi của mẹ. Nhưng bệnh của anh trai con không thể chờ con từ từ tăng cân. Mẹ cũng không còn cách nào khác. Con muốn trách thì hãy trách mẹ, đừng oán anh trai con.”

Bố đỡ mẹ dậy, run rẩy lấy điện thoại ra, mở một đường dẫn rồi đưa đến trước mặt tôi.

Đó là một video phóng sự của cơ quan truyền thông chính thống.

“Anh trai con chưa bao giờ quên ân tình của con. Những năm con bỏ nhà đi, nó chưa từng ngừng tìm con. Mỗi lần lên lớp, nó đều chiếu ảnh con lên màn hình trước tiên, hy vọng thông qua các sinh viên mình dạy có thể nhận được tin tức về con. Dù hy vọng mong manh, nó vẫn chưa từng từ bỏ con.”

Bố thở dài:

“Tiểu Vân, chúng ta là người một nhà, làm sao phân biệt rõ đúng sai? Bố mẹ sai ở chỗ yêu anh trai con nhiều hơn, nhưng anh trai con cũng yêu con.”

Cảnh tượng đầy tình cảm ấy khiến vô số người rơi nước mắt.

Nhưng tôi ném điện thoại đi. Một tiếng “rắc” vang lên, màn hình vỡ nát.

Chỉ nhìn thấy người đó qua màn hình một lần nữa cũng khiến toàn thân tôi khó chịu.

“Mọi người chắc chứ? Anh trai thật sự yêu con sao? Vậy tại sao anh ấy lại bảo mọi người đưa con vào tù?”

Bố nhíu mày:

“Tù gì chứ? Con nói linh tinh gì vậy? Đó là Học viện Giáo dục Nữ sinh Dục Đức, một trường tư thục chính quy!”

Nghe thấy cái tên ấy, cơ thể tôi không tự chủ được mà run lên.

Sau ca ghép thận, vì ảnh hưởng của hoóc-môn, tôi giống như một quả bóng bị thổi phồng, vẫn không ngừng tăng cân.

Với cân nặng chín mươi cân, chỉ đi hai bước tôi đã không thở nổi.

Ở trường, tôi hầu như không nói chuyện, cũng không ai muốn giao tiếp với tôi.

Tôi không quan tâm, dù sao tôi vẫn có anh trai và em gái.

Mặc dù họ cũng sợ bị cô lập, anh trai chưa bao giờ đáp lại lời chào của tôi ở trường, em gái đi ngang qua cũng giả vờ không quen biết.

Cho đến một lần tim tôi không khỏe, xin phép nghỉ học về nhà sớm.

Tôi nghe thấy anh trai và em gái nói chuyện trong phòng khách.

Em gái phàn nàn rằng tôi vừa xấu vừa béo, sợ người khác biết tôi là chị gái của nó thì sẽ mất mặt.

Anh trai xoa đầu nó, giọng điệu dịu dàng, nhưng những lời nói ra lại khiến toàn thân tôi lạnh buốt:

“Yên tâm, anh đã nói với bố mẹ rồi. Họ sắp xếp xong cả rồi, sẽ đưa con lợn béo ấy đến Học viện Dục Đức, tránh để nó ở đây chướng mắt.”

Em gái vui vẻ vỗ tay:

“Anh vẫn là người có cách. Còn dỗ được chị ta tự nguyện hiến thận cho anh nữa.”

Anh trai thản nhiên xua tay:

“Một con bé xấu xí lớn lên ở nông thôn, anh chịu cười với nó một cái đã là nể mặt nó rồi. Nghĩ đến chuyện một phần nội tạng của nó đang nằm trong người anh, anh cứ cảm thấy mình vừa bẩn vừa đầy mỡ.”

Hai người cười thành một đám.

Tôi vô thức siết chặt chiếc hộp nhạc định tặng em gái, quả thận chỉ còn một nửa đau nhói âm ỉ.

“Tiểu Vân, người nhà có kỳ vọng vào con nên mới bỏ ra một khoản tiền lớn đưa con vào đó. Một năm sáu mươi nghìn, anh trai và em gái con muốn vào học, bố mẹ còn không nỡ…”

Lời lải nhải của bố kéo tôi ra khỏi ký ức.

Tôi cau mày, giơ ngón tay liệt kê từng việc:

“Kỳ vọng của người nhà là thế này sao?”

“Bốn giờ sáng thức dậy, bất kể mưa gió đều phải đứng đến mười hai giờ. Trước bữa ăn phải chép mười lần ‘Nữ tắc’ mới được cầm đũa. Ăn phát ra tiếng sẽ bị giáo quan tát. Đến giờ cố định phải đi vòng quanh, điện thoại bị tịch thu, ví tiền phải nộp. Nói không sẽ bị đổ nước phân vào miệng. Dám khóc sẽ bị nhốt riêng, bị đánh bằng roi và dùi cui điện. Dám trốn, sau khi bị bắt về phải chịu đòn trong phòng tự kiểm điểm suốt ba ngày ba đêm…”

Đếm mãi, ngón tay cũng không đủ dùng. Tôi quay sang nhìn bố mẹ đang tái mét mặt mày.

“Mọi người chắc chứ? Anh trai yêu con sao? Vậy sao anh ấy nỡ để con phải chịu sự giáo dục như thế?”

4

Trong đám người xem náo nhiệt có không ít phụ huynh. Họ đồng cảm sâu sắc, lập tức nhảy dựng lên.

Có người hỏi tôi ngôi trường đó có thật không.

Có người tức giận tuyên bố sẽ đi tố cáo.

Bố mẹ cứ quấn lấy tôi, yêu cầu tôi nghe họ giải thích. Họ nói khi ấy anh trai còn trẻ, không hiểu chuyện, chỉ vì có lòng tốt nhưng lại làm sai.

Khung cảnh trở nên hỗn loạn. Tôi bị chen lấn đến loạng choạng mấy bước, sắp ngã xuống đất.

Bác Trần lập tức đẩy đám đông ra, kéo tôi đứng vững rồi chỉ vào bố mẹ tôi hét lớn:

“Khóc lóc, quỳ xuống thì có tác dụng gì? Những ấm ức con gái các người từng phải chịu có thể được xóa bỏ chỉ bằng vài câu xin lỗi sao? Tôi nhổ vào! Các người đã có mặt mũi đến nhận con thì trước tiên phải thể hiện thành ý đi.”

Mọi người hùa theo. Có người nói phải đưa tiền, có người nói phải cho nhà.

Tôi kéo tay áo bác, muốn nói không cần, tôi không thiếu.

Bố mẹ nhìn nhau. Mẹ cắn răng lấy từ trong túi xách ra một tập tài liệu, trải trước mặt tôi.

Bà chỉ vào các điều khoản phía trên:

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)