Chương 8 - Mẹ Chồng Và Những Bữa Cơm

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Tiểu Vãn.” Dì Triệu mở miệng. “Nghe nói nhà con là con quản tiền à?”

Tôi không nói.

Mẹ chồng tiếp lời:

“Nó không quản, vợ chồng chúng nó chia đôi.”

“Chia đôi?” Dì Triệu khoa trương vỗ đùi. “Thế sao được? Làm gì có vợ chồng nào lại chia đôi? Tiểu Vãn cũng thật là, phụ nữ phải nắm tiền của đàn ông trong tay.”

Tôi nhìn màn kịch trước mặt, chợt hiểu ra.

Đây không phải “chị em lâu năm đến chơi”.

Đây là người mẹ chồng sắp xếp đến thuyết phục tôi.

“Dì Triệu.” Tôi cười. “Việc tài chính trong nhà cháu sẽ do cháu và Trần Dương bàn bạc, dì không cần lo.”

Dì Triệu còn muốn nói gì đó, mẹ chồng liếc mắt ra hiệu.

Dì Triệu lập tức đổi chủ đề:

“Đúng rồi, Tiểu Vãn, con làm ở đâu? Một tháng kiếm được bao nhiêu? Hai đứa có định sinh thêm đứa nữa không?”

Ba câu hỏi liên tiếp, câu nào cũng vượt quá giới hạn hơn câu trước.

Tôi đứng dậy.

“Dì Triệu cứ ngồi, cháu đi rót trà.”

Tôi đi vào bếp nhưng không rót trà.

Tôi cầm điện thoại gửi cho Trần Dương một tin nhắn:

“Anh có ba phút để mời người này về. Nếu không, những lời em nói sẽ khiến mẹ anh càng khó chịu hơn.”

Mười giây sau, Trần Dương đi vào bếp.

“Tiểu Vãn…”

“Ba phút.”

Anh nhìn tôi một cái rồi quay người đi ra.

Tôi nghe thấy anh nói trong phòng khách:

“Dì Triệu, thật sự xin lỗi, lát nữa nhà cháu có việc phải ra ngoài. Hay để hôm khác nói chuyện tiếp?”

Dì Triệu “à” một tiếng:

“Phải đi luôn à? Dì mới đến mà.”

Giọng mẹ chồng hơi cứng:

“Dương, có chuyện gì gấp thế?”

“Tiểu Vãn đã hẹn đưa Đường Đường đi tiêm phòng, phải đặt lịch trước, không đổi được.”

Dì Triệu hiểu ý, đứng lên xách túi:

“Được rồi, hôm khác lại đến, hôm khác lại đến.”

Mẹ chồng tiễn bà ta ra cửa. Nụ cười vẫn giữ trên mặt nhưng những ngón tay nắm chặt khung cửa đến trắng bệch.

Khoảnh khắc cửa đóng lại, mẹ chồng quay người.

“Trần Dương.”

“Mẹ…”

“Con đuổi khách?”

“Không phải đuổi khách, nhà mình thật sự có việc…”

“Nói láo.” Giọng mẹ chồng run lên. “Mẹ mời một người đến ngồi chơi cũng không được à? Trong căn nhà này, mẹ ngay cả quyền tìm người nói chuyện cũng không có?”

“Mẹ muốn mời người đến thì được, nhưng đừng để người ta hỏi chuyện riêng trong nhà mình…”

“Chuyện riêng gì? Mẹ hỏi xem cuộc sống của hai đứa thế nào thì sao? Dì Triệu có ý tốt!”

Tôi đi ra khỏi bếp.

Tôi nói:

“Mẹ, dì Triệu hỏi lương của con bao nhiêu, có quản tiền không, có sinh con thứ hai không. Trong ba câu hỏi đó, câu nào là người ngoài nên hỏi?”

Mẹ chồng nhìn tôi, môi mím thành một đường.

“Bà ấy không phải người ngoài, là chị em thân thiết mấy chục năm của mẹ.”

“Đối với mẹ, bà ấy không phải người ngoài. Nhưng đối với con thì phải.”

“Con…”

“Mẹ.” Giọng tôi bình tĩnh. “Sau này mẹ muốn mời bạn về nhà chơi thì báo trước một tiếng. Đừng sắp xếp người khác đến dò hỏi chuyện riêng của chúng con.”

Mặt mẹ chồng đỏ bừng, lồng ngực phập phồng.

Trần Dương đứng giữa, nhìn bên này rồi nhìn bên kia.

Cuối cùng, mẹ chồng ném lại một câu:

“Được, mẹ không mời nữa. Mẹ làm người câm trong căn nhà này là được chứ gì?”

Sau đó bà quay người đi vào phòng ngủ chính, đóng sầm cửa.

Bức ảnh cưới trên tường bị chấn động đến lệch đi.

Trần Dương nhìn cánh cửa đóng kín rồi lại nhìn tôi.

Tôi đi đến bên tường, chỉnh lại bức ảnh cưới.

“Đừng nhìn em, đi dỗ mẹ anh đi.”

“Em cũng…”

“Em không có gì cần phải dỗ.”

Anh đi vào.

Tôi dẫn con gái ra ngoài.

Không có lịch tiêm phòng nào cả. Tôi đưa con đến công viên cạnh khu nhà.

Đường Đường leo lên trượt xuống trên cầu trượt. Tôi ngồi trên ghế dài xem điện thoại.

Trong nhóm dự án, nhà thiết kế gửi bản giao diện đầu tiên. Tôi xem từng trang, đánh dấu vài chỗ rồi gửi lại.

Mười một giờ rưỡi, Trần Dương gửi tin nhắn:

“Mẹ ổn rồi, bà đang xem ti vi trong phòng. Buổi trưa anh nấu cơm.”

Tôi trả lời:

“Được.”

Vài phút sau, anh lại gửi:

“Đúng rồi, giường đến rồi, người giao hàng để ở dưới nhà. Anh xuống chuyển.”

“Ừ.”

Buổi trưa về nhà, bầu không khí trên bàn ăn đông cứng.

Mẹ chồng không nói một câu nào, ăn xong liền về phòng.

Trần Dương làm trứng xào cà chua và khoai tây hầm. Mùi vị bình thường nhưng con gái ăn rất vui vẻ.

“Khoai tây bố nấu ngon!”

Trần Dương cười.

Buổi chiều, Trần Dương lắp giường. Tôi ở trong phòng con gái vẽ tranh với con.

Ba giờ, anh đến gõ cửa:

“Lắp xong rồi, em đến xem đi.”

Tôi đi qua nhìn phòng khách nhỏ.

Giường gấp đã được dọn đi. Chiếc giường ván cứng rộng một mét rưỡi vừa khít, kê sát tường, trải nệm mới, sạch sẽ gọn gàng.

“Được.” Tôi nói.

“Vậy… chuyện nói với mẹ…”

“Anh nói đi.”

“Tối nay anh nói.”

“Đừng kéo dài đến ngày mai.”

Anh gật đầu.

Sau bữa tối, Trần Dương đi vào phòng ngủ chính.

Tôi ngồi phòng khách ghép hình với con gái.

Qua cánh cửa, tôi nghe thấy tiếng nói chuyện ngắt quãng bên trong.

Giọng mẹ chồng:

“Con bắt mẹ chuyển ra ngoài?”

Giọng Trần Dương:

“Không phải chuyển ra ngoài, chỉ là đổi phòng. Giường trong phòng khách nhỏ đã được thay mới, là giường ván cứng, lưng của mẹ…”

“Lưng mẹ có tốt hay không không cần con lo! Có phải con chê mẹ ở trong phòng hai đứa, cản trở hai đứa không?”

“Mẹ…”

“Là ý của vợ con phải không? Nó ghét mẹ.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)