Chương 5 - Mẹ Chỉ Nói Một Nửa
“Tôi nói này, bà câm kia, bây giờ Vãn Vãn đã là con gái nhà họ Cố chúng tôi rồi. Bà không ở trong nước chăm sóc cô con gái út, vượt ngàn dặm đến tận đây làm gì?”
Mẹ chồng đánh giá gương mặt tiều tụy của mẹ từ trên xuống dưới rồi cười khẩy.
“Chắc phải tốn rất nhiều công sức mới tìm được đến đây nhỉ?”
“Bà đã thiên vị suốt hơn hai mươi năm rồi thì cứ thiên vị cả đời đi. Bây giờ lại tỏ ra hối hận, như thể bị phản bội cho ai xem?”
Mẹ không nói gì, chỉ nhìn tôi chằm chằm.
Tôi hiểu ánh mắt của bà.
Nhưng tôi không lên tiếng, chỉ lặng lẽ dời mắt đi.
Mẹ chồng nói một tràng dài mà không thấy mẹ đáp lại, bà cũng mất kiên nhẫn.
“Bà câm này, tôi nói nhiều như vậy mà một câu bà cũng không đáp. Đúng là tức chết người! Chẳng trách Vãn Vãn không cần bà! Mau đi đi, tránh xa chúng tôi ra!”
Nói xong, mẹ chồng định đóng cửa.
Ngay khoảnh khắc cánh cửa sắp khép lại, một bàn tay đột nhiên luồn qua khe cửa, ngăn nó lại.
Cánh cửa trong nhà rất nặng, nếu bị kẹp trúng, xương tay có thể gãy ngay lập tức.
Mẹ chồng sợ đến hét lên, vội mở cửa rồi tức giận mắng:
“Bà không cần mạng nữa sao?”
Mẹ nhìn tôi, từ từ mở miệng.
“Vãn Vãn, về nhà với mẹ…”
8
Nghe thấy câu nói ấy, tôi còn chưa kịp trả lời thì mẹ chồng đã là người đầu tiên phản đối.
“Vãn Vãn đã lấy chồng, trở thành người nhà chúng tôi rồi, còn về nhà nào nữa?!”
Nói xong vẫn chưa nguôi giận, dường như bị thái độ im lặng lạnh lùng của mẹ chọc tức, bà lại mắng thêm một câu:
“Bà tự về nhà đi! Người lớn như vậy mà chẳng có chút lễ phép nào! Làm gì có người như bà chứ!”
Bởi vì mỗi lời mẹ nói đều đáng giá ngàn vàng nên ở bên ngoài, bà luôn được người khác nâng niu, nịnh nọt.
Đây là lần đầu tiên bà gặp một người không nể mặt mình đến vậy.
Sắc mặt bà cực kỳ khó coi, tức giận trừng mắt nhìn mẹ chồng.
Trong lòng tôi căng thẳng.
Tôi nhớ đến lần trước, chỉ vì cãi lại bà một câu mà tôi đã vĩnh viễn mất đi Hoa Hoa.
Tôi vội chắn trước mặt mẹ chồng, sợ mẹ nói ra lời gì đó làm hại bà.
“Mẹ! Mẹ đừng nói nữa!”
Mẹ khựng lại.
Bà tưởng tôi đang gọi mình.
Nhưng ngay giây sau, mẹ chồng đã vô cùng tự nhiên đáp lời tôi:
“Mẹ nói bà ta vài câu thì làm sao? Con xót bà ta rồi phải không?”
Bà giả vờ tức giận.
Tôi lén véo phần thịt mềm bên eo bà, ghé sát tai, nhỏ giọng nói:
“Đợi bà ấy đi rồi con sẽ giải thích với mẹ!”
Mẹ chồng bĩu môi, nhưng cuối cùng vẫn ngậm miệng.
Trái tim mẹ trĩu xuống.
Bà dùng giọng điệu cực kỳ mất tự nhiên hỏi:
“Con gọi bà ấy là mẹ sao?”
Tôi quay sang nhìn bà, vẻ mặt lập tức trở nên lạnh nhạt.
Sự thay đổi quá lớn này bị mẹ thu hết vào mắt.
Bà lập tức siết chặt ngón tay, cơ thể cứng đờ.
Tôi thở dài.
Vừa mở miệng đã tung thẳng đòn quyết định.
“Trước đây con không từ mà biệt là lỗi của con. Bây giờ con sẽ nói rõ với mẹ.”
“Chúng ta đoạn tuyệt quan hệ đi.”
Sắc mặt mẹ lập tức trắng bệch.
Không biết có phải ảo giác của tôi hay không, sau khi nghe câu nói ấy, lưng mẹ không còn thẳng như trước nữa.
Bà khom người xuống.
Giống như chỉ trong nháy mắt đã già đi mười tuổi.
Gió nhẹ thổi những chiếc lá rụng trên mặt đất.
Mẹ ngẩng đầu nhìn tôi, mẹ chồng và chú chó đang cảnh giác.
Biểu cảm của chúng tôi đều viết rõ rằng không chào đón bà.
Nhưng hai chân bà lại nặng như đổ chì.
Từ sau khi tôi rời đi, bà tìm khắp nơi cũng không thấy tôi.
Đêm nào bà cũng gặp ác mộng.
Lúc thì mơ thấy tôi chưa xuất giá mà đã bị bắt cóc.
Lúc lại mơ thấy tôi gặp tai nạn trên đường đi lấy chồng rồi mất mạng.
Bà thật sự không chịu nổi sự tra tấn về tinh thần này.
Bà muốn gọi cho chồng tôi.
Nhưng lại phát hiện trong danh bạ của mình chỉ có số điện thoại của Thẩm Thanh Viễn.
Bà thậm chí còn có số của bố mẹ Thẩm Thanh Viễn.
Ngày em gái xuất giá, bà đã kết bạn với rất nhiều người, đến cả phương thức liên lạc của cháu gái Thẩm Thanh Viễn cũng lưu lại.
Bà sợ một ngày nào đó em gái gặp chuyện ngoài ý muốn, còn mình lại không liên lạc được với ai.
Bà đã suy tính rất chu toàn.
Nhưng lại quên mất ngày Cố Đình Thâm đến nhà, bà không nói với anh lấy một câu, càng đừng nói đến chuyện lưu số điện thoại.
Bà muốn trực tiếp đến nhà chồng tìm tôi.
Nhưng vừa bước ra khỏi cửa, bà đã rơi vào mờ mịt.
Phải rồi, bà vốn không quan tâm đến hôn sự của tôi.
Bà cũng chưa từng gặp bố mẹ Cố Đình Thâm.
Sao có thể biết nhà chồng tôi ở đâu?
Trung Quốc rộng lớn như vậy.
Sau khi mất liên lạc với tôi, bà hoàn toàn không biết phải tìm tôi thế nào.
Cách duy nhất chính là báo cảnh sát.
May mắn là bà có một cái miệng vô cùng linh nghiệm.
Sau khi vượt qua Đại Tây Dương và mất nửa tháng, cuối cùng cảnh sát cũng giúp bà tìm được tôi.
Trước khi đến, bà còn từ chối lời mời của em gái.
Trong đầu bà đã tưởng tượng vô số lần về cảnh hai mẹ con gặp lại.
Bà muốn hỏi tôi tại sao đột nhiên bỏ đi không lời từ biệt.
Bà muốn nắm tay tôi, bảo tôi trở về nhà.
Bà thậm chí còn mang theo một ít đặc sản tặng tôi, muốn tôi đưa cho người nhà chồng nếm thử.
Bà đã tưởng tượng rất nhiều cảnh tượng.
Điều duy nhất bà không ngờ tới chính là tình cảnh hiện tại.
Khi gặp bà, sắc mặt tôi lạnh lùng.
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: