Trưởng tỷ của ta ngồi lên ngôi vị hoàng hậu vừa tròn một năm, liền vì sản nạn mà qua đời.
Phụ mẫu bọc ta, một đứa trẻ tám tuổi, trong giá y đỏ thẫm, tự tay đưa vào thâm cung.
Khi ấy, rõ ràng ta vẫn còn đang ở độ tuổi cần người chăm sóc.
Vậy mà lại tiếp nhận hậu vị của tỷ tỷ, trở thành mẫu hậu của tiểu hoàng tử.
Trong cung Tê Phượng, tiếng khóc của ta lại át cả tiếng khóc của tiểu hoàng tử.
Hoàng thượng gấp đến mức xoay như chong chóng:
“Thái y! Mau dùng thuốc độc làm trẫm điếc đi!”
Cả điện nội thị cung tì quỳ rạp xuống đất.
Mấy vị thái y càng sợ đến mức mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Hạ độc khiến hoàng đế điếc, chẳng phải là chê cửu tộc sống quá lâu sao!
Thấy không ai để ý đến mình, ta dứt khoát khóc càng lớn hơn.
Dư ma ma, người quen chăm trẻ, đánh bạo dỗ dành:
“Hoàng hậu nương nương, đừng khóc, đừng khóc, có phải người đói bụng rồi không?”
Ta nước mắt nước mũi tèm lem, ra sức gật đầu.
Chẳng bao lâu sau, đủ loại đồ ăn và bánh ngọt đã được bày đầy trên án.
Ta kéo phượng bào lau sạch nước mắt nước mũi.
Sau đó vùi đầu ăn ngấu nghiến, miệng đã bận thì tiếng khóc tự nhiên cũng ngừng.
Ta vừa yên tĩnh lại, Nghiễn nhi trong tã lót cũng dần dần ngừng khóc, ngủ say.
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận