Chương 5 - Mật Khẩu Tình Yêu
11.
“Tôi… tôi tự làm được.”
Tôi cứu tóc mình khỏi tay Phó Cẩn Ngôn, liều mạng đẩy anh ra ngoài.
Anh cúi đầu nhìn tôi.
Đồng tử hơi co lại.
Quanh người tỏa ra cảm giác áp bức mà tôi chưa từng thấy.
Nhưng cảm giác áp bức ấy chỉ kéo dài hai giây, giống như ảo giác vậy.
Rất nhanh sau đó, anh kéo chiếc khăn bên cạnh lên, quấn trước mắt mình một vòng.
“Tôi mới học massage, vừa hay muốn luyện tập một chút.”
Tôi: ???
Hôm nay xảy ra quá nhiều chuyện quái lạ, khiến tôi nghi mình có phải gặp ma rồi không.
Nhưng đúng lúc tôi im lặng vài giây ấy.
Phó Cẩn Ngôn cúi người, bóp dầu gội phía sau tôi.
Đều đặn và chậm rãi xoa lên đỉnh đầu tôi.
Động tác của anh vừa nhẹ vừa chậm.
Không giống đang tắm, ngược lại càng giống đang bôi thứ gì đó hơn.
Khiến tôi nhớ đến sư tử cái trong thế giới động vật.
Cố gắng dùng mùi hương để xác nhận mối quan hệ sở hữu với con non.
Có lẽ với người khác, việc xác nhận quyền sở hữu như vậy là không tôn trọng.
Nhưng với tôi mà nói, ngược lại còn có chút kích thích.
Chỉ là sự kích thích ấy không kéo dài được lâu.
Bởi phản ứng của Phó Cẩn Ngôn quá mức bình tĩnh.
Không có nhịp hô hấp hay nhịp tim dao động khi tức giận, cũng không có hơi thở rối loạn vì dục vọng.
Ngược lại, cảm xúc căng thẳng lại dần lên men trong khoảng thời gian dài đằng đẵng này.
Anh thì che mắt rồi, còn tôi có che đâu.
Trong tầm mắt, chiếc sơ mi đen của Phó Cẩn Ngôn dính chặt lên người, đường nét cơ bắp trong làn hơi nước càng trở nên rõ ràng.
Bọt dầu gội từ tóc tôi đến đầu ngón tay anh, mập mờ khó tả.
Đầu óc tôi điên cuồng nhắc nhở: người anh thích không phải mình, người anh thích không phải mình…
Nhưng chẳng hiểu vì sao, giống như sói đói chưa được ăn no vậy, tôi nhìn chằm chằm vùng da trước ngực anh không dời mắt nổi.
Hít sâu một hơi, dùng chút lý trí cuối cùng đẩy anh ra.
Giơ tay tát anh một cái.
“Cút!”
Anh chần chừ hai giây.
Rất nhanh sau đó liền ngoan ngoãn rời khỏi phòng tắm.
Quả nhiên, kiểu như ghen tuông hay ham muốn chiếm hữu gì đó, vốn sẽ không xuất hiện trên người Phó Cẩn Ngôn.
Hoặc nên nói, sẽ không vì tôi mà xuất hiện.
Cửa phòng tắm đóng lại.
Hơi nước bốc lên làm cay mắt.
Khiến người ta có chút muốn khóc.
12.
Lúc bước ra khỏi phòng tắm, ngoài cửa treo một bộ đồ ngủ lông mềm.
Màu hồng, cổ áo còn thêu một đôi thỏ.
Bên trong vẫn còn hơi ấm từ máy sấy cùng mùi thơm của bột giặt.
Những chuyện trước đây đã quá quen thuộc, hôm nay lại sinh ra một tia khác thường.
Đồ ngủ, nội y, dép lê, còn cả mùi sữa tắm trên người.
Tôi rất thích mua quần áo, trang sức và đủ loại hàng hiệu cho Phó Cẩn Ngôn.
Nhưng ngoài những thứ đó, những món khác trong nhà, lớn như sofa, nệm giường, máy giặt, nhỏ như đồ ngủ, kem đánh răng, bộ ga gối, đều là do Phó Cẩn Ngôn mua.
Lúc mới dọn đến ở cùng nhau, bạn bè làm đồ gia dụng từng tặng tôi rất nhiều.
Sau này gần như đều bị Phó Cẩn Ngôn vứt đi.
Trang sức túi xách trong nhà, tôi thuộc như lòng bàn tay.
Nhưng nếu hỏi có bao nhiêu bộ nội y, bao nhiêu đôi tất, tôi hoàn toàn không biết.
Nếu không cũng chẳng đến mức năm năm trôi qua rồi, còn không biết Phó Cẩn Ngôn giấu một cái hộp sắt vô danh trong tủ quần áo.
Nghĩ kỹ lại, những lời Quý Minh An nói có lẽ không hoàn toàn sai.
Những năm qua đúng là tôi quá không trưởng thành, cũng quá dựa dẫm vào anh.
Nghĩ vậy, tôi ném bộ đồ ngủ lông sang một bên.
Quấn khăn tắm chạy vào phòng thay đồ.
Lấy đại một chiếc áo thun được tặng kèm lúc mua đồ mặc vào.
Cửa phòng mở hé một khe, nghe thấy bên ngoài truyền đến tiếng nói tiếng Anh.
Phó Cẩn Ngôn lại đang họp.
Nếu là trước đây, tôi mới chẳng quan tâm anh đang làm gì, họp với ai, nhất định sẽ không khách sáo mà dính lấy anh, bắt anh dồn toàn bộ sự chú ý lên người tôi.
Tôi tham lam chiếm hữu sự chú ý của anh, tưởng rằng như vậy có thể đổi lấy tình yêu.
Nhưng sự thật chứng minh, yêu chính là yêu.
Không phải chăm sóc, không phải biết ơn, cũng không phải chú ý.
Cho dù có thể chiếm hữu tất cả của anh, cũng không cách nào có được trái tim xa vời không thể chạm tới ấy.
Vì vậy lúc này, tôi chỉ khẽ thở dài.
Xoay người đóng cửa phòng lại.
Tra tài liệu, làm thủ tục, sắp xếp hàng hóa.
Buổi trưa, tôi cùng Phó Cẩn Ngôn ăn một bữa cơm.
Vẫn là anh nấu.
Là món Âu.
Nhưng tôi không chú ý cụ thể có món gì, toàn bộ tâm trí đều đặt lên cửa hàng nhỏ của mình.
Thậm chí còn không để ý chiếc áo khoác sáng nay tôi mặc ra ngoài đặt cạnh sofa đã được giặt sạch.
Lúc ăn xong quay về phòng, vô tình liếc thấy trong thùng rác có một cục giấy nhăn nhúm.
Nhìn hơi quen mắt.
Không biết bị người ta trút lên bao nhiêu tức giận.
Bị xé nát, vò nát.
Cuối cùng biến thành một cục nhỏ.
Ánh mắt chỉ dừng lại chưa đến một giây, đã bị tiếng thông báo điện tử từ điện thoại kéo đi mất.
Tôi nhẹ nhàng đóng cửa phòng.
Sau năm năm bên nhau, cuối cùng tôi cũng như ý Phó Cẩn Ngôn, trả lại sự yên tĩnh cho anh.
Chỉ là lúc ánh mắt rơi lên chiếc điện thoại chuyên dùng để giám sát Phó Cẩn Ngôn ở đầu giường, tôi vẫn chần chừ một chút.
Cầm lên, đặt xuống, rồi lại cầm lên.
Trong vô thức điện thoại trượt khỏi tay.
Vậy mà tôi lại tựa bên giường ngủ thiếp đi.