Chương 4 - Mật Khẩu Tình Yêu
9.
Quán bánh bao nhỏ trước cổng trường Nhất Trung vẫn cũ kỹ như trước.
Quý Minh An mặc bộ vest tinh xảo, đứng giữa nơi này đặc biệt lạc quẻ.
Tôi ngồi xuống trước mặt anh ta, gọi hết một lượt các món trên thực đơn.
Anh ta khoanh tay, ngả người ra sau, cong môi cười:
“Ăn nổi nhiều vậy sao? Cậu là vua ăn à?”
“Liên quan gì tới cậu? Ăn không hết tôi gói mang về cho bạn trai tôi ăn.”
Quý Minh An:
“Đúng là sa sút rồi, chút lợi nhỏ này cũng không bỏ qua.”
Bánh bao được mang lên, tôi cầm đũa gõ gõ lên bàn, giọng điệu hung hăng:
“Có rắm mau thả, tôi còn vội về nhà tận hưởng thế giới hai người với bạn trai.”
Khóe môi Quý Minh An lúc nào cũng mang theo nụ cười.
Phần lớn thời gian đó chỉ là trạng thái mặc định của anh ta.
Nhưng có vài lúc, nụ cười ấy lại mang ý vị khác.
Ví dụ như lúc này.
Anh ta mỉm cười, nụ cười đầy vẻ chế nhạo rõ ràng.
Tôi rất ghét biểu cảm đó.
Nhưng anh ta cố tình luôn dùng biểu cảm đó với tôi, đây cũng là nguyên nhân chúng tôi trở thành kẻ đối đầu.
“Gần đây công ty Phó Cẩn Ngôn phát triển rất tốt, chuyện nhà cậu sao anh ta không giúp?”
Tay cầm đũa của tôi khựng lại.
“Anh ấy muốn giúp, là tôi thấy không cần thiết.”
Ngón tay Quý Minh An gõ nhẹ lên mặt bàn.
“Cậu ở bên anh ta cứ như đứa trẻ mãi không lớn, như vậy không tốt.”
“Kết hôn với tôi đi.”
Anh ta đột nhiên ném ra một câu kinh thiên động địa như vậy.
Lúc tôi ngẩng đầu nhìn sang, anh ta lại bất ngờ dời ánh mắt đi.
“Kết hôn với tôi, tài nguyên nhà họ Quý có thể giúp nhà cậu vượt qua khó khăn.”
“Cậu biết mà, gia đình như chúng ta liên hôn là chuyện rất bình thường, dù sao tôi cưới ai cũng là cưới, nể tình hồi cấp ba cậu luôn cho tôi chép bài, tôi có thể cho cậu cơ hội này.”
“Tôi cũng không để ý quan hệ giữa cậu và Phó Cẩn Ngôn, trước khi kết hôn từng yêu một hai người cũng chẳng ảnh hưởng gì, chỉ cần sau khi cưới cắt đứt là được.”
“Ngày mai là thứ sáu, sáng chúng ta đi đăng ký kết hôn, sáng thứ hai cha cậu sẽ nhận được sự giúp đỡ của nhà họ Quý.”
Tôi nhìn anh ta vài giây.
Xác định anh ta không đùa xong thì đột nhiên bật cười.
“Cậu nói hợp tác với tôi, là kiểu hợp tác này?”
“Nói thật, buồn cười đấy.”
Quý Minh An dang tay:
“Tôi không thấy buồn cười chỗ nào, tôi không nghĩ ra kết hôn với tôi có gì xấu.”
Tôi ăn xong miếng bánh bao cuối cùng.
Bảo dì chủ quán gói phần còn lại.
Lúc cấp ba, tôi từng thấy bánh bao nhà dì là thứ ngon nhất thế giới, hận không thể ngày nào cũng ăn.
Nhưng nhiều năm sau ăn lại, vậy mà cũng thấy bình thường.
Không ngon bằng đồ Phó Cẩn Ngôn nấu.
Lúc phủi mông đứng dậy, tôi nói với Quý Minh An:
“Tôi không thích cậu, đó chính là điều tệ nhất.”
“Tào Cẩm Hòa.”
Ngay lúc tôi sắp ra cửa, phía sau lại vang lên giọng anh ta.
“Cậu chỉ là mỗi ngày dính với anh ta quá lâu thôi, chỉ cần tách ra một thời gian cậu sẽ biết, anh ta hoàn toàn không hợp với cậu.”
“Cậu sắp ba mươi rồi, nên trưởng thành hơn đi.”
Anh ta đứng dậy, xoay người về phía tôi.
Nhưng tôi không động.
Đây là bài học tôi học được từ Phó Cẩn Ngôn.
Im lặng có thể giải quyết phần lớn những người tự chuốc mất mặt.
Ví dụ như tôi, ví dụ như Quý Minh An.
Trong bầu không khí giằng co, Quý Minh An cũng hiểu thái độ của tôi.
Anh ta thở dài một hơi, lấy từ túi vest trong ra một tấm danh thiếp, nhét vào túi áo khoác tôi.
“Phòng trường hợp cậu hối hận, đây là số của tôi.”
“Luôn hoan nghênh điện thoại của cậu.”
Tôi không trả lời, mang theo túi lớn túi nhỏ bánh bao quẩy cháo rời khỏi quán ăn sáng.
10.
Cho dù tôi và Phó Cẩn Ngôn không thể đi đến cuối cùng, tôi cũng chưa từng nghĩ tới việc tìm người thay thế trong khoảng thời gian này.
Huống hồ Quý Minh An thậm chí còn chẳng tính là vật thay thế.
Anh ta chỉ là bạn học cấp ba.
Cùng lắm nâng giá trị cho anh ta một chút, cho được cái danh đối thủ một mất một còn.
Nghĩ tới nghĩ lui, nói cho cùng, anh ta không phải Phó Cẩn Ngôn.
Hoặc nên nói, Phó Cẩn Ngôn chỉ là Phó Cẩn Ngôn.
Cho dù anh cao ngạo, lạnh lùng, không coi ai ra gì.
Nhưng trái tim tôi vẫn luôn vô lý mà rung động vì anh.
Lúc tôi về đến nhà, tính từ lúc rời đi mới chỉ hơn nửa tiếng.
Phó Cẩn Ngôn đang họp video với người khác ở nhà.
Có lẽ phát hiện tôi vào cửa nên anh tăng nhanh tiến độ cuộc họp.
Ngay cả giọng điệu cũng rõ ràng trở nên nóng nảy.
Tôi bước vào, tháo hết những gói đồ đã đóng chuẩn bị gửi đi ra.
Vừa tháo xong, quay đầu lại đã thấy Phó Cẩn Ngôn đang nhìn tôi.
Ánh mắt chạm nhau.
Anh không né tránh.
Trực tiếp đứng dậy đi về phía tôi.
Đi tới trước mặt tôi, đột nhiên quỳ xuống.
Kéo tôi vào lòng.
Tư thế rất giống tối hôm qua.
Một tay ôm lấy eo tôi.
Chóp mũi mang theo hơi lạnh nhè nhẹ cọ vào hõm cổ tôi.
Tôi không cảm nhận được hơi thở của anh.
Là đang nín thở, hay đang ngửi thứ gì?
Vài giây sau, anh vừa dịu dàng vuốt lưng tôi vừa hỏi:
“Sao mang nhiều đồ ăn về vậy, là tôi nấu không ngon sao?”
Tôi cảm thấy giọng điệu anh hơi kỳ lạ.
Giãy giụa hai cái, thoát mình khỏi vòng tay anh.
“Tôi gặp bạn, tiện tay gõ anh ta một bữa thôi, không liên quan tới anh.”
Không biết có phải ảo giác của tôi không.
Đồng tử Phó Cẩn Ngôn co rút lại, lộ ra một tia cảm xúc khác thường.
Ngón tay cũng từ sau lưng chậm rãi trượt lên, đỡ lấy bên cổ tôi.
“Không liên quan tới tôi sao? Được thôi.”
“Đồ bên ngoài không sạch sẽ, sau này em muốn ăn gì cứ trực tiếp nói với tôi.”
Tôi gật đầu.
Sau lưng vô cớ thấy lạnh.
Không khống chế được mà run lên một cái.
“Bị cảm lạnh rồi sao?”
“Hôm nay hạ nhiệt, đúng là khá lạnh.”
“Biết trước vậy đã đưa em đi rồi.”
Anh vừa nói vừa tháo tóc tôi ra.
Đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt qua đuôi tóc.
Giọng điệu bình tĩnh, biểu cảm lạnh nhạt ném xuống một câu:
“Tôi giúp em tắm.”
Tôi: ???
Anh giúp tôi cái gì cơ???
Tôi nghi mình nghe lầm, lùi ra sau một chút.
Nhưng lại bị người ta mạnh mẽ kéo vào lòng.
Cánh tay như thép, không cho từ chối mà kéo thẳng tôi vào phòng tắm.
Nước nóng xối từ trên đầu xuống.
Hai người cùng ướt sũng.
Tôi hoàn toàn ngây người.
Đây là ý gì?