Chương 1 - Mật Khẩu Không Thể Kết Nối
Ngày chuyển đến nhà mới, tôi không kết nối được WiFi trong nhà.
Tôi hỏi mẹ, bà không quay đầu lại, chỉ nói:
“Tám chữ số, sinh nhật chị con.”
Tôi ngẩn ra một chút.
Mật khẩu căn nhà trước là sinh nhật em trai.
Tôi đứng thứ hai trong nhà, kẹp ở giữa, từ trước đến nay chưa từng có ai nghĩ đến chuyện dùng sinh nhật của tôi để làm gì đó.
Khoảnh khắc nhập xong mật khẩu, tôi tự nhủ với mình: Đừng để trong lòng. Cũng chỉ là một dãy số mà thôi.
Cho đến năm lớp mười hai, tôi đồng thời nhận được hai cơ hội.
Một là đợt tuyển sinh sớm của một trường đại học trọng điểm trong nước, một là suất du học công phí đến Na Uy.
Tôi muốn ở lại trong nước.
Tôi nghĩ, có lẽ khoảng cách gần hơn một chút, cuối cùng họ cũng sẽ nhìn thấy tôi.
Đường link xác nhận hết hạn lúc mười hai giờ đêm. Tôi bấm vào, thanh tiến trình mới chạy được một nửa thì tín hiệu ở góc phải màn hình bỗng biến mất.
WiFi trong nhà lại đổi mật khẩu, nhưng không ai nói với tôi.
Tôi vội vàng kết nối điểm phát sóng di động để xác nhận, nhưng màn hình lại hiện lên:
Thao tác này vui lòng thực hiện trong môi trường WiFi.
Ngoài phòng khách, máy tính bảng của chị gái đang tải phim, tay cầm chơi game của em trai rung đến mức mặt bàn kêu ong ong, bố mẹ thì cầm điện thoại gọi thoại với người ta, cười đến ngả trước ngả sau.
Mạng của tất cả mọi người đều dùng được.
Chỉ có màn hình của tôi hiện dòng chữ: Không thể kết nối.
Tôi há miệng, rồi lại ngậm lại.
Đến khi tôi chạy tới thư viện, kết nối được WiFi công cộng, trên trang đã hiện:
Cổng xác nhận trong nước đã đóng.
Tôi nhìn chằm chằm dòng chữ đỏ ấy, bỗng bật cười.
Được thôi, vậy thì đi Na Uy.
Một nơi vốn dĩ tôi không muốn đến, cuối cùng lại trở thành lựa chọn duy nhất còn chịu thu nhận tôi.
Còn cái nhà mà tôi liều mạng muốn ở lại này, ngay cả một vị trí trong mật khẩu WiFi cũng chưa từng chừa cho tôi.
Nếu tín hiệu dưới mái nhà này chưa bao giờ nhận ra tôi, vậy tôi sẽ đi xa hơn một chút.
Xa đến mức bộ định tuyến của họ không còn tìm thấy tôi nữa.
…
“Dữ Độ, cái suất tuyển sinh sớm gì đó của con rốt cuộc làm xong chưa?”
Mẹ ngồi đối diện bàn ăn, dùng đũa gắp một miếng sườn bỏ vào bát em trai, đầu cũng không quay lại mà hỏi một câu.
Đã qua năm ngày rồi.
Năm ngày trước, tôi ngồi trong thư viện, nhìn dòng chữ đỏ “cổng xác nhận đã đóng” suốt một tiếng đồng hồ.
Năm ngày rồi, bà mới nhớ ra để hỏi.
“Không làm được. Quá hạn rồi.”
“Hả?” Đũa của mẹ khựng lại một chút. “Thế sao con không làm sớm đi? Cứ phải kéo đến ngày cuối cùng làm gì?”
Tôi không giải thích.
Nói cũng vô dụng.
“Vậy giờ làm sao? Con định xử lý thế nào?”
“Con suy nghĩ thêm.”
“Con phải nhanh lên đấy, bạn học khác đều…”
Bà còn chưa nói xong, em trai Lê Tri Châu đã vỗ đũa xuống bàn.
“Mẹ! Con nói với mẹ chuyện huấn luyện viên thể lực kia, rốt cuộc mẹ có nghe không? Đăng ký kiểm tra tuần sau hôm nay hết hạn rồi!”
Mẹ lập tức quay đầu:
“Được được được, ăn cơm xong mẹ làm cho con ngay.”
Chuyện của tôi tồn tại trên bàn ăn này chưa đến ba mươi giây.
Bố ngồi ở đầu bàn, từ đầu đến cuối chưa từng ngẩng đầu, chỉ nhìn cổ phiếu trên điện thoại.
Tôi nhìn ông một cái, nghĩ có lẽ ông sẽ hỏi một câu.
Ông quả thật đã mở miệng:
“Dữ Độ, lấy ấm trà lại đây cho bố.”
Ấm trà.
Đại học của con gái ông mất rồi, thứ ông muốn là ấm trà.
“Vâng.”
Tôi đứng dậy, rót trà rồi đặt bên tay ông.
Ông nhận lấy uống một ngụm, mí mắt cũng không nâng:
“Mẹ con nói đúng đấy, nhanh chóng quyết định đi, đừng kéo nữa.”
Đó chính là toàn bộ sự tham gia của ông.
Một câu “đừng kéo nữa”.
Không hỏi vì sao không làm được.
Không hỏi đã xảy ra chuyện gì.
Không hỏi tôi có khó chịu hay không.
Chị gái Lê Tri Ý từ trong phòng đi ra rót nước, nghe được đoạn cuối:
“Dữ Độ, suất tuyển sinh sớm mất rồi à? Vậy em làm sao?”
“Vẫn còn một lựa chọn.”
“Gì vậy?”
“Vẫn chưa quyết.”
Chị gật đầu, không hỏi tiếp, uống một cốc nước rồi quay về phòng.
Cả nhà bốn người, hỏi được ba câu rưỡi rồi tan cuộc.
Buổi tối rửa bát, mẹ vào bếp lấy nước.
“Dữ Độ, chuyện của con thì tự để ý một chút nhé, dạo này mẹ bận, em trai con sắp kiểm tra thể lực rồi.”
“Vâng.”
Tôi úp chiếc bát cuối cùng lên giá ráo nước.
Tự để ý.
Từ nhỏ đến lớn, tất cả mọi chuyện đều là “tự để ý”.
Nguyện vọng lên cấp hai là tự tôi điền.
Bảng điểm thi cấp ba là tự tôi đến trường lấy.
Trong ô chữ ký phụ huynh trên đơn nhập học cấp ba, có hai lần là tôi bắt chước nét chữ của mẹ để ký, bởi vì hai ngày tôi tìm bà ký tên, bà đều bận chuyện của em trai.
Rửa bát xong về phòng, tôi theo thói quen mở bảng tin bạn bè ra xem.
Mẹ vừa đăng một bài, chín ảnh.
Ảnh đầu tiên là ảnh chụp bảng điểm thi thử của em trai, tiến bộ ba mươi hạng, được khoanh bằng bút đỏ.
Ảnh thứ hai là ảnh em trai vượt rào khi tập luyện, ánh nắng chiếu lên sườn mặt, trông rất có tinh thần.
Từ ảnh thứ ba đến ảnh thứ bảy đều là sinh hoạt thường ngày của em trai: lúc tập luyện, lúc ăn cơm, lúc chụp chung với huấn luyện viên.
Ảnh thứ tám là ảnh chụp thử tốt nghiệp tuần trước của chị gái trong bộ lễ phục cử nhân.
Ảnh thứ chín là ảnh cả nhà đi xem trận đấu tập của em trai, bố khoác vai em trai, mẹ và chị gái đứng hai bên, cười rất rạng rỡ.
Bốn người, chín bức ảnh.
Không có tôi.
Tôi kéo xuống xem bảng tin của mẹ.
Tháng trước có sáu bài đăng, em trai chiếm bốn bài, chị gái hai bài.
Kéo tiếp về trước ba tháng, nửa năm, cả một năm.
Tên tôi từng xuất hiện một lần.
Là bài đăng “bữa cơm tất niên” vào Tết năm ngoái, kèm một tấm ảnh bàn ăn gia đình.
Nhưng trong tấm ảnh ấy, tôi chỉ lộ nửa cái gáy.
Vì lúc chụp ảnh, tôi đang bưng đồ ăn trong bếp.
Tôi khóa màn hình, úp điện thoại xuống bàn.
Nhìn trần nhà rất lâu.
Đúng lúc này, nhóm gia đình vang lên.
Mẹ gửi một tin nhắn:
“Ngày mai Tri Châu kiểm tra thể lực, sáng mọi người yên lặng một chút, đừng làm ồn nó.”
Chị gái đáp một chữ “OK”.
Em trai gửi một gói biểu cảm “cố lên, chính tôi”.
Bố trả lời: “Thi tốt nhé.”
Không ai nhắc đến tôi.
Không ai nói: “Chuyện đại học của Dữ Độ thì cả nhà cùng bàn một chút.”
Tôi thoát khỏi nhóm chat, mở máy tính.
Trên màn hình là trang web đại học của một quốc gia tôi chưa từng nghĩ mình sẽ đến.
Toàn bộ bằng tiếng Anh, không ai giúp tôi dịch, không ai giúp tôi điền đơn, không ai hỏi tôi có cần giúp đỡ không.
Nhưng không sao.
Dù sao từ trước đến nay vẫn luôn là một mình.
Thêm một lần nữa cũng chẳng khác gì.
2
Danh sách hồ sơ du học công phí rất dài.
Giấy chứng nhận học lực, điểm ngoại ngữ, thư giới thiệu, cộng lại hơn mười hạng mục, mỗi hạng mục đều có hạn chót riêng.
Tôi lập một bảng rồi dán trước bàn học, làm xong mục nào thì gạch bỏ mục đó.
Tất cả mọi việc đều do tôi tự chạy.
Ngày làm hộ chiếu, tôi xin nghỉ nửa ngày, một mình ngồi xe buýt bốn mươi phút đến phòng xuất nhập cảnh, xếp hàng ba tiếng đồng hồ.
Thư giới thiệu là giáo viên chủ nhiệm giúp tôi viết. Tôi in ba bản, tự chạy đến phòng công chứng để đóng dấu.
Chuyện duy nhất cần người nhà phối hợp là giấy khám sức khỏe.
Dự án công phí chỉ định một bệnh viện hạng ba, khám sức khỏe du học chỉ thực hiện vào buổi sáng ngày làm việc.
Bắt buộc phải đặt lịch trước một tuần, quá số thì hủy.
Tôi đặt lịch sáng thứ năm, chín giờ.
Tối thứ tư, tôi nói với mẹ:
“Sáng mai con phải đến bệnh viện trung tâm thành phố khám sức khỏe, dùng cho việc đi học. Lịch hẹn chín giờ, không được đến muộn.”
Mẹ đang khâu gấu quần thể thao cho em trai, ừ một tiếng:
“Biết rồi.”
Sáng thứ năm, bảy giờ tôi thức dậy rửa mặt chuẩn bị ra ngoài.
Ngoài phòng khách, mẹ đã đang lục túi tập luyện của em trai, nhét khăn và bình nước vào trong.
“Tri Châu! Nhanh lên! Hôm nay kiểm tra thể lực, huấn luyện viên nói trước bảy rưỡi phải đến căn cứ!”
Em trai đang thi năng khiếu thể thao.
Mỗi tuần tập ba buổi, không bao giờ thay đổi.
Khi nó dụi mắt từ trong phòng đi ra, mẹ thấy tôi cầm túi đứng ở cửa, sững ra một chút.
“Dữ Độ, đúng lúc con đưa em con đến căn cứ tập luyện đi, hôm nay mẹ phải đến trường chị con gửi tài liệu bảo vệ.”
“Mẹ, hôm nay chín giờ con phải đến bệnh viện khám sức khỏe.”
“Con hẹn mấy giờ? Chín giờ à? Căn cứ tập luyện ở phía nam thành phố, con đưa em xong bắt taxi đi là kịp.”
Căn cứ ở phía nam, bệnh viện ở phía bắc.
Ở giữa băng qua cả thành phố, dù đưa xong đi ngay thì bắt taxi cộng thêm tắc đường cũng phải ít nhất bốn mươi phút.
“Không kịp đâu mẹ.”
“Sao lại không kịp? Bảo tài xế đi đường vành đai, nhanh lắm.”
Em trai đứng bên cạnh chen vào:
“Chị đưa em một chuyến đi, chuyện mười phút thôi mà.”
Mười phút là thời gian đến căn cứ.
Không phải thời gian tôi từ phía nam thành phố chạy đến bệnh viện phía bắc.
Nhưng không ai quan tâm đến sự khác biệt này.
“Mẹ, nếu quá số này là hủy, đặt lại phải chờ hai tuần, hồ sơ cuối tháng hết hạn…”
“Thế thì con nhanh lên đi, lề mề cái gì.”
Bà đã quay lưng về phía tôi, lục tủ tìm tài liệu của chị gái.
Tôi đứng ở cửa nhìn thời gian.
Bảy giờ mười phút.
Nếu bây giờ lập tức ra ngoài đi tàu điện ngầm, tám giờ năm mươi có thể đến bệnh viện. Vừa kịp.
Nếu trước tiên đưa em trai đến căn cứ phía nam, trước tám giờ tôi không thể rời khỏi đó, chín giờ không thể đến phía bắc.
“Mẹ, con thật sự không kịp.”
“Được rồi được rồi!” Cuối cùng bà cũng mất kiên nhẫn, vung tay một cái. “Để em con tự bắt taxi đi.”
Trong giọng nói toàn là sự chê trách kiểu “chút chuyện nhỏ này cũng không giúp”.
Em trai trợn trắng mắt:
“Xì, một chuyện nhỏ cũng không được. Đúng là chịu chị luôn.”
Một chuyện nhỏ.
Kiểm tra thể lực của nó được cả nhà bảo đảm, mẹ thức dậy từ rạng sáng để chuẩn bị đồ đạc.
Khám sức khỏe đi nước ngoài của tôi lại là “một chuyện nhỏ”, là tôi “lề mề”.
Tôi không nói nữa, xoay người ra khỏi cửa.
Trên tàu điện ngầm rất đông người. Một tay tôi nắm tay vịn, tay còn lại siết chặt tờ giấy đặt lịch.
Lòng bàn tay toàn mồ hôi.
Tám giờ năm mươi ba phút, tôi lao vào sảnh bệnh viện.
Trên màn hình máy lấy số hiện: Số 009, đã quá lượt. Hiện đang gọi: 010.
Quá rồi.
Chỉ thiếu ba phút.
Nếu bà không cản tôi.
Nếu không có câu “con đưa em con đi”.
Nếu tôi không phải đứng ở cửa lãng phí năm phút để giải thích ba chữ “không kịp”.
Tôi tiết kiệm được ba phút ấy là đã kịp rồi.
Tôi đến quầy dịch vụ hỏi có thể thêm số không.
Y tá lắc đầu:
“Khám sức khỏe du học là khung giờ cố định, hôm nay đã kín lịch. Chỗ trống gần nhất là hai tuần sau.”
Hai tuần sau chính là cuối tháng. Ngày hết hạn hồ sơ.
Khám xong trong ngày cũng không lấy được kết quả ngay, ít nhất phải ba ngày làm việc.
Nếu hai tuần sau lại xảy ra bất kỳ chuyện ngoài ý muốn nào, toàn bộ hồ sơ sẽ hỏng hết.
Tôi đi ra khỏi cổng bệnh viện, đứng trên bậc thềm một lúc.
Gửi cho mẹ một tin nhắn:
“Quá số rồi. Không khám được.”
Hai mươi phút sau, bà trả lời:
“Vậy đặt lại một cái là được, cũng đâu phải chuyện gì lớn.”
Lại không phải chuyện gì lớn.
Điện thoại lại vang lên. Nhóm gia đình.
Em trai gửi một đoạn video, là cảnh nó vượt rào quay chậm ở căn cứ tập luyện, kèm chữ:
“Hôm nay thành tích lại phá kỷ lục rồi!”
Mẹ lập tức trả lời một chuỗi biểu tượng vỗ tay.
Chị gái: “Đỉnh quá em trai!”
Tôi ngồi bên bồn hoa trước cổng bệnh viện, nắng rất gắt, phơi đến da đầu nóng rát.