Chương 1 - Mảnh Ghép Thời Gian
Năm 2025, Tạ Thính Vãn với số điểm cao chót vót 741 đã trở thành thủ khoa khối tự nhiên của tỉnh, nhưng bố mẹ cô lại không hề nở nụ cười.
Bố cô bảo: “Cũng giỏi đấy, nhưng còn em gái con thì sao?”
Mẹ cô dặn: “Đừng có phô trương, em con thi không tốt, nói ra lại làm nó buồn.”
Tạ Thính Vãn cũng không cười. Bởi vì kiếp trước cô đã cười, và thứ cô nhận lại là hai cái tát cùng với việc bị tố cáo gian lận điểm thi.
Cô biết, mọi thứ của mình sinh ra chỉ để dọn đường cho cô em gái Tạ Thời Vũ. Cô cũng biết, dù có là thủ khoa của tỉnh, cô vẫn sẽ bị bố mẹ nuôi khóa trái cửa nhốt trong nhà để lỡ mất hạn đăng ký nguyện vọng.
Lần này, cô chủ động lên tiếng: “Hay là con thử tìm cách đưa em gái cùng vào đại học nhé?”
Kiếp này, cô không thi vào Thanh Hoa nữa, cô sẽ chuyển hướng sang trường Quân sự. Cô phải tự tay dọn dẹp từng người bọn họ ra khỏi cuộc đời mình.
…
Khi Tạ Thính Vãn thốt ra câu đó, phòng khách bỗng chốc im bặt.
Bố cô, Tạ Kiến Sâm ngẩng đầu lên, trong mắt xẹt qua một tia bất ngờ.
Khóe mắt mẹ cô, Lâm Chi, lập tức đỏ ửng, giọng run run: “Thính Vãn, con nói thật chứ? Có thể mang theo em gái con cùng đi sao?”
“Vâng ạ.” Tạ Thính Vãn cúi đầu, giọng nói ngoan ngoãn đến lạ thường. “Hôm nay các thầy cô ban tuyển sinh của Đại học Thanh Hoa có liên lạc với con, nói rằng nếu con đăng ký, con có thể xin thêm một suất bồi dưỡng liên kết.”
Điều này là sự thật. Kiếp trước cũng vậy. Thanh Hoa vì muốn giành giật thủ khoa tỉnh đã đưa ra những điều kiện vô cùng ưu ái – bao gồm cả một suất “sinh viên dự thính học thuật”. Nhưng kiếp trước, Tạ Thính Vãn còn chưa kịp báo tin vui này cho gia đình thì ngay ngày hôm sau, điểm số của cô đã bị tố cáo.
“Chị!”
Tạ Thời Vũ từ trên lầu chạy tót xuống, nước mắt lưng tròng lao vào lòng cô: “Chị đối xử với em tốt quá! Em đi theo có làm vướng chân chị không?”
Tạ Thính Vãn nhẹ nhàng vỗ lưng em gái, nhưng trong lòng lại nghĩ: Nước mắt cá sấu lại tuôn rồi.
Kiếp trước cô hoan hỉ điền nguyện vọng vào Thanh Hoa, thứ chờ đợi cô không phải là giấy báo trúng tuyển mà là một bức thư nặc danh. Có người dùng tên thật tố cáo cô gian lận trong kỳ thi đại học, nói điểm của cô là do mua đáp án từ trước.
Trong thời gian điều tra, cô bị bố mẹ khóa trái cửa nhốt ở nhà với lý do sợ cô ra ngoài bị người ta chỉ trỏ. Và thế là cô lỡ mất hạn chót đăng ký của Thanh Hoa.
Sau này cô mới tra ra, cuộc điện thoại tố cáo ấy là do Tạ Thời Vũ dùng máy biến giọng gọi đi. Vậy mà khi cô cầm lịch sử cuộc gọi đến chất vấn bố mẹ, bà Lâm Chi lại nói một câu khiến cô nhớ mãi đến tận hai kiếp:
“Thời Vũ còn nhỏ, con bé chỉ là ghen tị thôi. Con là chị, con không nhường em được một chút à?”
Đó là lần đầu tiên cô cãi lại: “Mẹ, con cũng do mẹ sinh ra mà! Tại sao mẹ lúc nào cũng thiên vị em ấy!”
Và cũng chính lần đó, ông Tạ Kiến Sâm đã tát cô một cái cháy má, lớn tiếng quát:
“Mày chỉ là đứa tao nhận nuôi về để lấy vía cho mẹ mày đẻ thôi. Thời Vũ mới là máu mủ của bọn tao, có chuyện gì đương nhiên phải ưu tiên nó trước!”
Đó chính là sự thật, và cũng là lý do cho mọi sự thiên vị ở kiếp trước.
“Thính Vãn? Đang nghĩ gì thế?” Giọng của bà Lâm Chi kéo cô về thực tại.
Tạ Thính Vãn ngẩng đầu, cố gắng bình tĩnh lại.
“Mẹ, con đang nghĩ chuyện điền nguyện vọng. Bên Thanh Hoa bảo trong vòng ba ngày phải chốt, con xin phép về phòng suy nghĩ thêm.”
“Được được được, con cứ từ từ nghĩ.”
Lâm Chi cười không khép được miệng, Tạ Kiến Sâm cũng hiếm khi nở nụ cười.
Cô thi được 741 điểm không ai cười, nhưng Tạ Thời Vũ có cơ hội vào Thanh Hoa, cả nhà đều cười.
Tạ Thính Vãn xoay người lên lầu, mỗi bước đi đều vô cùng vững chãi. Khoảnh khắc đóng cửa phòng lại, cô dựa lưng vào cửa, nhắm nghiền mắt.
Kiếp trước cô bị nhốt trong căn phòng này suốt bảy ngày. Lần này, sẽ không như thế nữa.
Cô mở mắt, bước đến bàn học, kéo ngăn kéo ra. Dưới cùng của ngăn kéo là một xấp giấy tờ, không phải của Thanh Hoa, mà là giấy tờ tuyển sinh của Đại học Công nghệ Quốc phòng.
Kiếp này, cô sẽ thi vào trường quân đội. Cô sẽ tự rèn mình thành một lưỡi dao, một lưỡi dao không ai có thể khóa lại, cũng chẳng ai cản nổi.
Điện thoại rung lên. Là tin nhắn WeChat của Giang Quyện Chi: [741 điểm, thủ khoa tỉnh à? Chúc mừng nhé. Đăng ký Thanh Hoa chứ?]
Tạ Thính Vãn nhìn chằm chằm vào cái tên đó, ký ức kiếp trước ập đến như sóng thần.
Giang Quyện Chi là thanh mai trúc mã của cô, hai nhà ở đối diện nhau. Cô từng nghĩ anh ta là người duy nhất thực lòng đối xử tốt với mình. Thế nhưng, khi cô cầm lịch sử cuộc gọi của Tạ Thời Vũ đi tìm anh ta, anh ta cau mày nhìn rất lâu, rồi bảo:
“Anh hỏi Thời Vũ rồi, em ấy bảo chỉ gọi đùa thôi. Em đừng tính toán quá làm gì, mất tình cảm chị em.”
Anh ta tin lời “gọi đùa” của Tạ Thời Vũ, phớt lờ mọi đau khổ và uất ức của Tạ Thính Vãn.
Nghĩ đến đây, Tạ Thính Vãn gõ vài chữ trên điện thoại, xóa đi, gõ lại, rồi lại xóa. Cuối cùng, cô chọn không trả lời.
Rất lâu sau, đối phương gửi lại một dấu: “?”
Cô vẫn bơ đi.
Trăng ngoài cửa sổ sáng vằng vặc, lạnh lẽo. Dưới nhà vọng lên tiếng làm nũng của Tạ Thời Vũ: “Mẹ ơi, con sợ làm gánh nặng cho chị quá…”
Lâm Chi cười xòa: “Sao thế được, chị thương con còn không hết!”
Nghe những âm thanh ấy, Tạ Thính Vãn mặt không biến sắc, gấp gọn tờ thông tin của Đại học Công nghệ Quốc phòng rồi cất sâu vào túi áo.
Điện thoại lại sáng. Giang Quyện Chi gửi một tin nhắn thoại. Cô tiện tay bấm nghe, giọng anh ta trầm thấp, mang theo chút căng thẳng:
“Thính Vãn, em bận à? Chốt Thanh Hoa chưa? Điểm anh cũng đủ rồi, anh cũng đăng ký nhé, chúng ta đã hẹn đi cùng nhau mà.”
Cùng nhau. Kiếp trước cô cũng tin vào hai chữ “cùng nhau” này, kết quả chỉ nhận lại nỗi đau thấu tim.
Cô nhìn tin nhắn thoại đó rất lâu, cuối cùng nhấn nút xóa.
Ném điện thoại lên giường, cô lật mở cuốn nhật ký, viết một dòng lên trang giấy trắng:
[Lần này, tôi không dựa dẫm vào bất kỳ ai nữa.]
—
Chương 2
Sáng hôm sau, Tạ Thính Vãn bị đánh thức bởi tiếng nói chuyện ngoài phòng khách. Cô đẩy cửa ra, Tạ Kiến Sâm đang ngồi đọc báo trên sofa, còn Lâm Chi đang thái dưa hấu.
Bà dùng thìa xúc phần lõi giữa ngon nhất, ngọt nhất cho vào chiếc bát dành riêng cho Tạ Thời Vũ. Sau đó bà vẫy tay với cô: “Thính Vãn, con tự xúc mà ăn nhé.” Rồi quay ngoắt vào bếp.
Tạ Thính Vãn nhìn nửa quả dưa hấu, nhớ lại kiếp trước. Dưa hấu ngon nhất trong nhà luôn dành cho em gái, đùi gà luôn để phần em gái. Cô từng tưởng vì em còn nhỏ. Sau này mới biết, nhỏ tuổi chỉ là cái cớ, là con ruột mới là lý do thật.
Tạ Kiến Sâm đặt tờ báo xuống: “Thính Vãn, chuyện suất dự thính ở Thanh Hoa ấy, hôm nay con đến ban tuyển sinh hỏi cho rõ đi. Em con đang chờ để điền nguyện vọng, đừng làm lỡ việc của nó.”
Tạ Thính Vãn gật đầu: “Vâng, hôm nay con đi.”
Tạ Thời Vũ vừa từ phòng ngủ bước ra nghe thấy vậy liền kích động: “Chị ơi, em cũng muốn đi.”
Tạ Thính Vãn nhạt nhẽo đáp: “Chị đưa em theo nhỡ phân tâm làm sai giấy tờ thì sao.”
Tạ Kiến Sâm liếc Tạ Thính Vãn một cái, hắng giọng: “Thời Vũ ngoan, chị nói đúng đấy. Con đừng đi, ở nhà bật điều hòa chơi máy tính đi con.”
Tạ Thính Vãn thở phào, quay về phòng thay quần áo. Cô lấy tờ khai lý lịch chính trị của trường Quốc phòng dưới đáy ngăn kéo, nhét vào túi trong của áo khoác, kéo khóa cẩn thận. Kiểm tra lại lần nữa, xác nhận không quên gì, cô mới bước ra khỏi cửa.
Lúc cô ra ngoài, Tạ Thời Vũ cười với cô, đôi mắt cong cong để lộ hai chiếc răng khểnh. Cô gái mười tám tuổi cười lên ngây thơ rạng rỡ. Nhưng kiếp trước, chính khuôn mặt này đã khóc lóc nói với Giang Quyện Chi rằng “em chỉ gọi đùa thôi”, khiến tất cả mọi người đều tin tưởng cô ta.
Tạ Thính Vãn đẩy cửa ra ngoài. Vừa đến cổng khu nhà thì nghe tiếng còi xe. Giang Quyện Chi thò đầu ra từ một chiếc SUV màu đen: “Vừa nãy gọi cho mẹ em, dì bảo em đến ban tuyển sinh. Lên xe đi, anh đưa đi.”
Anh ta mở cửa ghế phụ: “Lên đi.”
Tạ Thính Vãn nhìn ánh nắng chói chang trên đỉnh đầu, không từ chối, bước lên xe.
Giang Quyện Chi lấy từ đâu ra một chiếc túi giấy đưa cho cô: “Bánh mì dứa ở tiệm đầu khu, mới ra lò đấy.”
Tạ Thính Vãn theo bản năng nhận lấy. Túi giấy vẫn còn hơi ấm, mùi thơm ngọt ngào của bánh bay ra. Kiếp trước Giang Quyện Chi cũng hay mua bánh mì dứa cho cô, cô từng tưởng đó là sự quan tâm, là tình yêu. Sau này cô mới biết, thứ anh ta mua cho Tạ Thời Vũ luôn là bánh kem dâu tây, đắt hơn bánh mì dứa của cô tận năm tệ.
Giang Quyện Chi nổ máy, thuận miệng hỏi: “Tối qua em không trả lời tin nhắn, chốt Thanh Hoa rồi đúng không?”
Tạ Thính Vãn ậm ừ cho qua “Ừm.”
Anh ta bật cười, góc nghiêng khuôn mặt được ánh nắng chiếu rọi trông rất đẹp. “Anh cũng đăng ký rồi. Chúng ta lại được làm bạn học. Từ mẫu giáo đến đại học, dường như chúng ta chưa bao giờ tách rời.”
Tạ Thính Vãn bặm môi, không biết nên nói gì.
Trong xe chỉ còn tiếng điều hòa thổi đều đều. Khi xe đỗ trước cổng trường, Giang Quyện Chi lại lên tiếng:
“Thính Vãn này, hôm qua Thời Vũ gọi điện cho anh, khóc lâu lắm. Em ấy bảo dạo này em hay khóa cửa phòng, không nói chuyện với em ấy. Em ấy sợ em chê em ấy thi kém. Thời Vũ vẫn chỉ là trẻ con, em đừng tính toán với em ấy, trong lòng em ấy quan tâm người chị này nhất đấy.”
Đừng tính toán, hãy nhường nhịn.
Kiếp trước cô nghe quá nhiều rồi, nghe nhiều đến mức chính cô cũng tin.
Tạ Thính Vãn nhấc đôi mắt lạnh lùng lên: “Nếu con bé quan tâm em nhất, tại sao lại chạy đi phàn nàn về em với anh?”
Giang Quyện Chi sững sờ. Tạ Thính Vãn nhìn ra ngoài cửa sổ: “Cảm ơn anh, anh về đi.”
Cô đẩy cửa xuống xe, nhưng vẫn nghe tiếng Giang Quyện Chi gọi với theo: “Anh đợi em, lát nữa anh đưa em về.”
Tạ Thính Vãn không quay đầu lại.
Cô bước vào sảnh ban tuyển sinh, rút tờ khai lý lịch từ túi áo trong đưa cho nhân viên. Người đó đối chiếu xong, đóng dấu, rồi đưa lại một tờ biên lai.
“Nguyện vọng xét tuyển sớm sẽ hết hạn vào ngày 28 tháng 6, đừng để lỡ nhé.”
Ngày 28 tháng 6, tức là còn ba ngày nữa.
Cô gấp gọn tờ biên lai, nhét lại vào túi áo trong, quay người bước ra khỏi sảnh, ánh nắng chói lóa khiến cô phải nheo mắt.
Chiếc xe của Giang Quyện Chi vẫn đỗ chỗ cũ, anh ta tựa lưng vào cửa xe, trên tay có thêm một cốc trà sữa. “Cho em này, ít đường.”
Tạ Thính Vãn nhận lấy, thành cốc lạnh toát áp vào lòng bàn tay đang nóng rực của cô. Cô tiện tay cắm ống hút, vờ như lơ đãng hỏi:
“Giang Quyện Chi, nếu một ngày nào đó anh chỉ được chọn em hoặc Thời Vũ, anh sẽ chọn ai?”
Giang Quyện Chi sững lại rồi bật cười: “Em hỏi cái gì lạ thế? Hai người đâu phải kẻ thù.”
“Anh cứ trả lời đi.”
Anh ta tắt nụ cười, nhìn cô nghiêm túc vài giây. “Thời Vũ yếu đuối quá, không kiên cường bằng em. Nếu thực sự có ngày đó, anh mong em có thể hiểu cho anh.”
Tạ Thính Vãn hút một ngụm trà sữa. Trong lòng cô như có một thanh gỗ đâm vào khuấy đảo, vừa chát chúa vừa khó chịu.
Cô nói: “Em biết rồi.” Rồi quay người kéo cửa xe ngồi vào.
Điện thoại trong túi rung lên. Cô lấy ra xem, là Tạ Thời Vũ gửi một bức ảnh.
Trong ảnh là cảnh cô đứng trước máy in ở sảnh ban tuyển sinh lúc nãy, khe máy nhô ra một góc của tờ biểu mẫu.
Tạ Thời Vũ: [Chị ơi, bạn em bảo thấy chị in tờ biên lai, nhưng sao trên đó lại có hai chữ ‘Quốc phòng’ vậy?]
—
Chương 3