Chương 5 - Màn Thầu Và Những Dấu Chân Bí Ẩn
Tối dọn phòng, tôi phát hiện trong ngăn kẹp ba lô của Lương Xuyên có một tờ thông báo màu đỏ.
Vì nghỉ học và bỏ thi quá nhiều, cậu đã bị đưa vào danh sách theo dõi khuyên thôi học.
Cuối tờ thông báo cần chữ ký của người giám hộ.
Lương Xuyên không đưa cho tôi.
Ở chỗ ký tên, cậu đã bắt chước nét chữ của bà ngoại, viết được một nửa.
06
Tôi đặt tờ thông báo trước mặt Lương Xuyên.
Sắc mặt cậu lập tức thay đổi.
“Ai cho cô lục ba lô của cháu?”
“Tôi tìm bút chì cho Tiểu Tuyết.”
“Đây là chuyện của cháu.”
“Cậu đã sống ở đây thì không còn chỉ là chuyện của một mình cậu nữa.”
Cậu giật lấy tờ thông báo, vò thành một cục.
“Trường vốn đã muốn đuổi cháu. Có ký hay không cũng thế.”
Ngày hôm sau, tôi đóng cửa quán nửa ngày để đi gặp cô Tưởng.
Thành tích trước đây của Lương Xuyên rất tốt, các môn tự nhiên thường đứng đầu khối.
Nhưng trong nửa năm, cậu xin nghỉ quá nhiều, một số môn còn bỏ thi, mà nhà trường lại luôn không liên lạc được với người giám hộ.
Cô Tưởng đã cố tranh thủ cho cậu.
Nhưng trường cũng có quy định của trường.
“Bổ sung đủ thủ tục, tham gia kỳ thi cuối tháng, điểm đạt yêu cầu thì có thể xóa diện theo dõi.”
Cô nói.
“Nhưng bây giờ em ấy rất chống đối.”
Tôi hỏi: “Có thể học bù lại kịp không?”
Cô Tưởng nhìn tôi.
“Rất khó. Nhưng em ấy không phải không làm được.”
Về nhà, tôi không khuyên Lương Xuyên.
Tôi cho quán đóng cửa sớm hơn một tiếng, dọn bếp để cậu ôn bài.
Tiểu Tuyết tôi lo, Tiểu Mãn tôi lo, bát cũng không cần cậu rửa.
Ban đầu cậu không chịu nhận.
“Cháu có thi đỗ đại học thì sao? Ai nuôi Tiểu Tuyết?”
Tôi đập tờ giấy thông báo trợ cấp vừa được duyệt xuống bàn.
“Con bé có trợ cấp, tôi có quán, cậu có tay, có chân, có đầu óc. Mấy năm trước mắt, chúng ta cùng nuôi. Sau này đợi cậu có năng lực rồi cậu tự gánh tiếp.”
Cậu hỏi:
“Dựa vào đâu cô tin cháu có năng lực?”
Tôi nói:
“Giáo viên chủ nhiệm của cậu tin.”
Lương Xuyên cúi đầu.
“Còn cô?”
Tôi khựng lại.
“Tôi vẫn đang quan sát.”
Cậu ngẩng lên trừng tôi.
Đó là lần đầu tiên từ khi sống ở đây, cậu lộ ra biểu cảm đúng tuổi của một đứa trẻ mười bảy.
Trước kỳ thi cuối tháng, quán mì xảy ra chuyện.
Đúng giờ trưa đông khách nhất, có người đốt pháo ở đầu phố.
Tiểu Mãn không chịu nổi tiếng nổ bất ngờ, lao ra sảnh, hất đổ một chiếc bàn.
Nước mì trên bàn đổ lên áo khoác của một nữ khách hàng.
Cô ấy không bị thương nhưng giật mình hoảng sợ.
Người đàn ông đi cùng chỉ tay vào Tiểu Mãn mắng:
“Có bệnh thì nhốt ở nhà, thả ra làm hại người khác làm gì?”
Tôi vừa xin lỗi vừa che Tiểu Mãn ra sau lưng.
Nó vẫn đang hét, cào rách cổ tay tôi.
Người đàn ông giơ điện thoại lên quay.
“Mọi người nhìn đi, xem quán này nuôi một đám người gì ở bếp sau. Một đứa ngốc, hai đứa trẻ không rõ lai lịch, ai biết đồ ăn có sạch sẽ không!”
Đúng lúc Lương Xuyên tan học về.
Cậu xông lên giật điện thoại, rồi đánh nhau với người đàn ông.
Khi cảnh sát tới, sảnh quán đã hỗn loạn.
Video trong ngày đã bị đăng lên mạng.
Tiêu đề là: “Chủ quán mì lợi dụng trẻ khuyết tật và học sinh lang thang để câu lòng thương hại.”
Chỉ sau một đêm, điểm đánh giá của quán tụt mất một nửa.
Nhà trường cũng thông báo cho Lương Xuyên tạm nghỉ học để kiểm điểm.
Tôi bồi thường áo cho khách xong, lại đến đồn cảnh sát đưa Lương Xuyên về.
Đi tới đầu ngõ, cuối cùng tôi không nhịn được nữa.
“Ai cho cậu đánh người?”
“Ông ta mắng Tiểu Mãn.”
“Ông ta mắng người là sai, cậu đánh người thì đúng à?”
“Vậy sao cô không nói gì?”
“Tôi đang xử lý!”
“Cái đó không phải xử lý, cô đang cười lấy lòng họ!”
Mắt Lương Xuyên đỏ ngầu.
“Ngày nào cô cũng bảo cháu đừng quỳ, có chuyện phải nói. Nhưng lúc họ mắng Tiểu Mãn là quái vật, sao cô chỉ biết nói xin lỗi?”
Tôi giơ tay lên.
Lương Xuyên không né.
Nhưng cái tát đó cuối cùng không rơi xuống.
Tôi từ từ hạ tay.
“Bởi vì quán này không thể đóng cửa.”
CHƯƠNG 5
“Bởi vì bốn người chúng ta đều phải ăn, Tiểu Mãn phải trị liệu, Tiểu Tuyết phải đi học, cậu phải thi. Không phải mọi ấm ức đều có thể dùng một nắm đấm đánh trả.”
Lương Xuyên nghiến răng.
“Vậy cứ để họ chửi mãi sao?”
“Không.”
Nói xong, tôi lại phát hiện mình không biết nói tiếp vế sau thế nào.
Đêm đó, Lương Xuyên thu dọn ba lô.
Cậu để lại một tờ giấy, nói sẽ chuyển vào ký túc xá trường, không làm phiền quán mì nữa.
Tôi ngồi bên giường cậu rất lâu không nhúc nhích.
Dưới gối có một cuốn vở bài tập cũ.
Mở ra mới thấy bên trong không phải bài tập.
Trang đầu viết:
“Nhật ký giao tiếp của Tiểu Mãn.
Thứ Hai: chủ động nhìn người khác hai giây.
Thứ Ba: chịu chạm vào quả bóng.
Thứ Tư: nói từ ‘em gái’.”
Sau đó mỗi trang đều ghi lại một thay đổi rất nhỏ.
Dòng cuối cùng là nét chữ gầy gọn, ngay ngắn của Lương Xuyên.
“Hôm nay, em ấy gọi mình là anh rồi.”
07
Ngày hôm sau, tôi không mở quán.
Tôi đến gặp nữ khách bị nước mì đổ lên áo trước.
Cô ấy họ Kim, sống ở khu chung cư gần đó.
Tôi mang tiền bồi thường và thư xin lỗi đến, nói rõ với cô rằng chuyện trong video là trách nhiệm của tôi.
Tiểu Mãn mất kiểm soát sau khi bị kích thích, còn tôi chưa chuẩn bị tốt việc cách âm và phương án ứng phó khẩn cấp.
Chị Kim nhìn tôi rất lâu.
“Cô đến để bảo tôi xóa video à?”
“Tôi hy vọng chị xóa. Nhưng nếu chị không xóa, tôi cũng chấp nhận.”
Chị im lặng một lúc rồi mời tôi vào nhà.