Chương 2 - Màn Thầu Và Những Dấu Chân Bí Ẩn
Dù chỉ là giữ giúp mẹ một chiếc chìa khóa cũng được coi là một sự kết nối.
Tiểu Mãn lấy chìa ra nhìn rất lâu rồi, dựa theo hình dạng, đặt nó cạnh những chiếc đũa.
Tối hôm đó, tôi hấp hai mươi sáu cái màn thầu.
Bán được mười chín cái, dì Tôn lấy hai cái, còn lại năm.
Đến lúc đóng cửa thì chỉ còn bốn.
Ổ khóa không bị cạy, cửa sau cũng vẫn đóng kín.
Tôi mở camera giám sát.
Trong hình, lúc 7 giờ 43 phút tối, một cậu thiếu niên mặc đồng phục xanh trắng chạy qua đầu ngõ.
Cậu rất gầy, ống quần ướt đến đầu gối, ba lô trĩu xuống trên lưng.
Cậu không vào ngay mà đứng ngoài cửa sau, nhìn vào bên trong qua lớp kính rất lâu.
Camera không quay rõ biểu cảm, chỉ thấy cậu giơ một tay lên, khẽ gõ cửa.
Lúc đó tôi đang nấu mì ngoài sảnh nên không nghe thấy.
Nhưng Tiểu Mãn nghe thấy.
CHƯƠNG 2
Nó bước ra từ sau quầy thu ngân, trong tay cầm quả trứng mình chưa ăn.
Nó không mở cửa, chỉ đặt quả trứng lên chiếc ghế nhựa nhỏ cạnh cửa, rồi lùi về tiếp tục xếp đũa.
Hơn mười phút sau, tôi vào bếp lấy mì, tiện tay đẩy cửa sau ra.
Cậu thiếu niên trốn sau bức tường.
Đợi tôi đi khỏi, cậu mới nhặt quả trứng lên, rồi lấy một cái màn thầu trong xửng hấp chưa đóng kín.
Trước khi đi, cậu đặt một thứ gì đó lên ghế.
Tôi phóng to hình ảnh.
Là một đồng xu một tệ.
Sáng hôm sau, tôi tìm thấy nó dưới ghế.
Đồng xu đã bị nước ngâm, bên trên dính một ít bùn.
Dì Tôn biết chuyện thì khuyên tôi báo cảnh sát.
“Hôm nay lấy màn thầu, ngày mai sẽ dám lấy tiền. Còn nhỏ đã không học điều tốt, cô không thể mềm lòng được.”
Tôi bỏ đồng xu đó vào hộp thu ngân.
“Để xem thêm đã.”
“Có gì mà xem? Trộm thì vẫn là trộm.”
Tôi không cãi.
Hồi nhỏ tôi cũng từng trộm đồ.
Năm mười tuổi, mẹ tôi nằm viện, bố tôi trốn nợ bên ngoài.
Tôi nhịn đói hai ngày rồi lấy một quả cà chua héo ở sạp chợ.
Bà bán rau đuổi theo tôi nửa con phố.
Sau đó bà nhìn rõ mặt tôi, không đánh, chỉ lau quả cà chua rồi nhét thêm cho tôi hai cái bánh nướng.
Bà nói:
“Đói thì có thể mở miệng xin. Đừng đưa tay sai chỗ.”
Hai cái bánh ấy, tôi nhớ rất nhiều năm.
Nhưng tôi cũng không phải đang mở nhà từ thiện.
Tháng sau tiền thuê nhà sẽ tăng, học phí trị liệu của Tiểu Mãn vẫn còn nợ, tủ đông cũng thỉnh thoảng lại ngừng chạy.
Mỗi ngày mở mắt ra, trong đầu tôi toàn là tiền.
Hai cái màn thầu chẳng đáng bao nhiêu.
Nhưng với tôi lúc này, bất cứ thứ gì cũng phải được tính toán rõ ràng.
Tối hôm đó, tôi cố ý để lại ba cái màn thầu trong xửng hấp, đặt một cây lau nhà cạnh cửa sau.
Tiểu Mãn ngồi xổm dưới gầm bàn xếp nắp chai.
Tôi gọi nó về nhà, nó không nhúc nhích.
“Tiểu Mãn, đóng cửa rồi.”
Nó ngẩng lên nhìn tôi rồi lại nhìn về phía cửa sau.
Một lúc sau, nó cầm quả trứng của mình lên, đặt ở mép bàn.
Tôi bỗng hiểu ra, nó đang chờ ai đó.
8 giờ 07 phút tối, phía cửa sau vang lên một tiếng rất khẽ.
Tôi tắt đèn ngoài sảnh, đứng sau tấm rèm.
Khi bàn tay gầy guộc kia thò vào, tôi lập tức túm chặt cổ tay cậu.
Cậu thiếu niên giật mình đến mức va đổ xửng hấp.
Ba cái màn thầu lăn đầy đất.
Cậu không giãy giụa, chỉ theo phản xạ ôm chặt thứ trong ngực.
Đó là một hộp thuốc hạ sốt đã bị nước mưa ngấm mềm.
03
Cậu thiếu niên tên là Lương Xuyên.
Mười bảy tuổi, học lớp 11.
Tôi hỏi tại sao cậu trộm màn thầu, cậu mím môi, không chịu nói.
Tôi lấy điện thoại ra.
“Không nói thì tôi báo cảnh sát.”
Mặt cậu lập tức trắng bệch.
Ngay giây sau, một bàn tay thò ra từ dưới gầm bàn.
Tiểu Mãn đặt quả trứng mình đã cầm rất lâu vào bàn tay ướt sũng của Lương Xuyên.
Nó không nhìn Lương Xuyên, chỉ nhìn chằm chằm hộp thuốc hạ sốt rồi chậm rãi nói:
“Cho em gái ăn.”
Đó là lần đầu tiên nó chủ động nói chuyện với người lạ.
Cũng là lần đầu tiên nó gọi chính xác mối quan hệ giữa hai người.
Tôi đứng sững tại chỗ, cổ họng như bị thứ gì đó chặn lại.
Lương Xuyên cũng sững người.
Cậu nắm quả trứng, vành mắt dần đỏ lên rồi đột ngột quỳ xuống.
“Em gái cháu bị sốt. Nó đang ở dưới gầm cầu. Cháu tìm được một công việc khuân hàng ca đêm, ông chủ nói làm xong mới trả tiền. Cháu sợ nó sốt hỏng người nên lấy thuốc trước.”
Cậu nói rất nhanh, như thể chỉ cần chậm một chút tôi sẽ ngắt lời.
“Thuốc là cháu xin nợ ở hiệu thuốc. Tiền màn thầu cháu sẽ trả. Cháu chưa từng lấy thứ gì khác của cô. Đồng một tệ đó là số tiền cuối cùng cháu có.”
Tôi kéo cậu đứng dậy, ném cho cậu một chiếc tạp dề.
“Đừng quỳ.”
Cậu ngơ ngác nhìn tôi.
“Rửa xong ba sọt bát, màn thầu và thuốc đều tính là tiền công.”
Trong lúc Lương Xuyên rửa bát, tôi gọi cho cảnh sát khu vực.
Không phải để bắt cậu.
Có một đứa trẻ đang sốt dưới gầm cầu, tôi không thể giả vờ như không biết.
Tiểu Mãn ngồi ở cửa bếp nhìn Lương Xuyên rửa bát.
Cứ rửa xong mười cái, Lương Xuyên lại dùng tay vạch một nét lên tấm kính mờ vì hơi nước.
Tiểu Mãn nhìn những vạch ngang ấy, dần dần không còn xếp nắp chai nữa.
Rửa xong ba sọt bát, tôi đóng hai hộp mì nước nóng hổi.
Lương Xuyên đeo ba lô lên, nhỏ giọng nói:
“Cháu tự mang qua được.”
“Tôi đi cùng cậu.”
Cậu lập tức lắc đầu.
“Không cần.”
Tôi nhìn cậu:
“Em gái cậu bao nhiêu tuổi?”
“Bảy tuổi.”
“Một đứa trẻ bảy tuổi sốt đến mức phải nằm dưới gầm cầu, cậu nghĩ tôi có thể để cậu đi một mình sao?”
Lương Xuyên không nói nữa.
Gầm cầu không xa quán mì nhưng đường rất khó đi.
Nước mưa chảy dọc theo con dốc, giẫm chân xuống là bùn ngập qua mu bàn chân.
Ở sâu bên trong trải mấy tấm bìa carton, trên đó cuộn người một bé gái, trên người đắp chiếc áo đồng phục của Lương Xuyên.
Con bé tên Tiểu Tuyết.
Sốt đến đỏ bừng hai má, nhưng môi lại không còn chút máu.