Chương 7 - Màn Hình Điện Thoại Vỡ Rồi Mẹ Mới Bắt Đầu Yêu Tôi

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Kỳ Kỳ, hôm nay mẹ dọn đồ, lại thấy bức tranh này.

Hồi đó con thích vẽ biết bao, còn nói lớn lên muốn làm họa sĩ…

Là mẹ không tốt, đã không ủng hộ con.”

“Mẹ không phải muốn nhắc chuyện cũ.

Mẹ chỉ muốn nói cho con biết, bức tranh này mẹ vẫn luôn giữ.

Đặt ở tủ đầu giường, ngày nào cũng thấy.”

“Kỳ Kỳ, mẹ không mong con tha thứ.

Mẹ chỉ là… chỉ là muốn con biết, trong tim mẹ, con vẫn luôn là cô bé hay cười năm nào.”

“Con ở Thượng Hải chơi vui vẻ, chú ý an toàn.

Mẹ đợi con về.”

Đoạn ghi âm kết thúc.

Tôi đứng giữa phố phường tấp nập, nhìn tấm ảnh đó, nước mắt đột nhiên tuôn rơi.

Không phải vì tủi thân, cũng không vì oán hận.

Mà là một cảm xúc sâu sắc và phức tạp hơn.

Cô bé từng khao khát được yêu thương, từng nhiều lần thất vọng đến thôi mong đợi—

trong khoảnh khắc này, cuối cùng cũng có thể buông bỏ.

Tôi giơ điện thoại, chụp một tấm ảnh tháp truyền hình Đông Phương, gửi cho mẹ.

Kèm một câu:

“Con thấy rồi. Đẹp lắm.”

Ba phút sau, bà trả lời:

“Con thích là được. Về mẹ nấu món ngon cho con ăn.”

Tôi không nhắn lại nữa.

Nhưng tôi biết, có một vài điều, đã bắt đầu thay đổi.

09

Sau khi kết thúc kỳ thực tập và quay về trường, cuộc sống lại trở về đúng quỹ đạo.

Đầu tháng Sáu, tôi đang ôn thi cuối kỳ trong thư viện thì điện thoại reo.

Lần này là em gái tôi.

Từ sau dịp Tết đó, chúng tôi chưa liên lạc lần nào.

Nó không tìm tôi, tôi cũng không tìm nó.

Tôi nhìn hai chữ “Tiểu Vũ” nhấp nháy trên màn hình, do dự rất lâu, cuối cùng vẫn nghe máy.

“Chị.”

Giọng nó rất nhỏ, mang theo sự dò xét.

“Ừ.”

“Chị… chị đang bận không?”

“Ôn thi.”

“Ồ…”

Nó ngập ngừng một chút,

“Vậy em nói nhanh.

Mẹ bị bệnh rồi.”

Tim tôi khựng lại:

“Bệnh gì?”

“Cũng không phải bệnh nặng, là viêm túi mật, cần làm một tiểu phẫu.”

Nó nói rất nhanh.

“Mẹ không cho em nói với chị, sợ ảnh hưởng đến việc học.

Nhưng em nghĩ… em nghĩ chị nên biết.”

Tôi im lặng.

“Chị,”

giọng Tiểu Vũ càng nhỏ hơn,

“em biết bây giờ chị không muốn để ý đến em.

Em cũng biết trước đây em làm nhiều chuyện không đúng…

Em lợi dụng việc mình hay đau yếu, giành tình cảm của ba mẹ với chị, còn cố tình làm ra vẻ tội nghiệp trước mặt họ.

Em xin lỗi.”

Đây là lần đầu tiên tôi nghe nó nói xin lỗi.

Một lời xin lỗi thật sự, không phải kiểu vừa khóc vừa nói “đều là lỗi của em”, mà là bình tĩnh thừa nhận bản thân đã làm sai.

“Mẹ được sắp xếp mổ vào sáng thứ Sáu.”

Nó nói tiếp,

“Chị nếu… nếu có thời gian, thì về thăm mẹ một chút nhé.

Thật ra mẹ rất nhớ chị.”

Cúp máy rồi, tôi nhìn chằm chằm vào sách trước mặt, không đọc nổi một chữ.

Sáng thứ Sáu tôi có bài thi.

Chiều còn một môn nữa.

Nếu về, nghĩa là sẽ phải bỏ thi, phải thi lại, phải xáo trộn toàn bộ kế hoạch ôn tập.

Nhưng…

Tôi nhắm mắt lại, vô số hình ảnh hiện lên trong đầu.

Bóng lưng mẹ ôm Tiểu Vũ đang sốt lao đến bệnh viện.

Gương mặt dịu dàng khi mẹ quỳ gối chườm mắt cá chân cho em.

Hình ảnh mẹ ngồi khóc trong phòng khách, nói “mẹ biết sai rồi”.

Và bức ảnh đó—cô bé buộc tóc hai bên, cười đến cong cả mắt.

Cô bé ấy, từng yêu mẹ rất nhiều.

Tôi mở mắt, lấy điện thoại ra, nhắn cho giáo vụ xin hoãn thi.

Sau đó mua vé tàu sớm nhất về nhà.

Tới bệnh viện, ca mổ đã xong.

Mẹ tôi nằm trên giường bệnh, sắc mặt tái nhợt, vẫn đang ngủ.

Ba tôi ngồi cạnh giường, thấy tôi thì sững lại, sau đó đứng dậy:

“Sao con về? Không phải có bài thi à?”

“Thi xong rồi.”

Tôi nói dối.

Tiểu Vũ đứng bên cửa sổ, nhìn tôi cười.

Trong nụ cười có cả sự cảm kích và một chút ngại ngùng.

Tôi ngồi xuống bên giường, nhìn mẹ.

Bà ngủ rất say, mày hơi nhíu, mu bàn tay cắm kim truyền.

Tôi nhẹ nhàng cầm tay bà.

Tay bà rất lạnh, da khô ráp, đốt ngón tay vì làm việc nhiều năm nên hơi biến dạng.

Chính đôi tay này, từng chải tóc cho tôi, nấu cơm cho tôi, cũng từng đẩy tôi ra xa.

Tôi siết chặt tay hơn một chút.

Một lúc sau, hàng mi bà khẽ run, từ từ mở mắt.

Thấy tôi, bà thoáng ngỡ ngàng, sau đó mắt dần mở to:

“Kỳ Kỳ…?”

“Ừ.”

Tôi đáp,

“Cảm thấy sao rồi?”

“Con… sao con về?

Không phải có bài thi sao?”

Giọng bà yếu ớt nhưng mang theo niềm vui không thể che giấu.

“Thi xong rồi.”

Tôi lặp lại.

Bà nhìn tôi, mắt dần đỏ lên:

“Xin lỗi con… lại làm lỡ việc học của con rồi…”

“Đừng nói vậy.”

Tôi ngắt lời,

“Nghỉ ngơi cho tốt.”

Bà gật đầu, nhưng nước mắt vẫn chảy dài nơi khóe mắt, nhỏ lên gối.

“Kỳ Kỳ,”

bà nghẹn ngào,

“lần này mẹ bệnh… nghĩ được nhiều chuyện.

Cả đời mẹ, người có lỗi nhất là con.

Mẹ không biết còn sống được bao lâu, mẹ chỉ muốn… chỉ muốn được nhìn con nhiều hơn, ở bên con nhiều hơn…”

“Đừng nói linh tinh.”

Giọng tôi cũng khàn khàn.

“Chỉ là tiểu phẫu thôi.”

“Ừm… tiểu phẫu.”

Bà lặp lại, ánh mắt dán chặt vào tôi, như nhìn mãi cũng không đủ.

Tôi ở bệnh viện chăm bà hai ngày.

Đút cơm, lau mặt, dìu bà xuống giường đi lại.

Chúng tôi rất ít nói, nhưng sự im lặng đó không còn gượng gạo, mà là một kiểu đồng hành lặng lẽ.

Chiều Chủ Nhật, tôi phải quay về trường.

Trước khi đi, bà nắm tay tôi không buông.

“Kỳ Kỳ,”

bà nhìn tôi, ánh mắt mang theo rất nhiều điều muốn nói, cuối cùng chỉ nói:

“Đi đường cẩn thận. Đến nơi nhắn cho mẹ một tiếng.”

“Ừ.”

“Còn nữa…”

Bà ngập ngừng,

“sau này… sau này về thăm mẹ thường xuyên nhé.

Mẹ để dành cho con một căn phòng, vẫn luôn giữ lại.”

Tôi nhìn ánh mắt đầy mong chờ ấy, khẽ gật đầu.

“Được.”

Rời khỏi bệnh viện, trời đã nhá nhem tối.

Gió đầu hè thổi qua mang theo mùi cỏ tươi mát.

Điện thoại rung, là tin nhắn WeChat của mẹ.

“Kỳ Kỳ, trước khi mổ mẹ đã lập di chúc.

Nhà và tiền tiết kiệm, chia đều cho con và em.

Mẹ không có ý gì khác, chỉ muốn nói với con:

Trong lòng mẹ, con và em đều như nhau.”

Tôi đứng trong ánh hoàng hôn, nhìn dòng tin ấy rất lâu.

Sau đó gõ dòng trả lời:

“Con biết rồi. Mẹ nghỉ ngơi cho tốt.”

Nghĩ một chút, tôi lại thêm một câu:

“Tuần sau con về thăm mẹ nữa.”

Ngẩng đầu lên, vệt hoàng hôn cuối cùng vừa tan đi, sao bắt đầu lấp lánh.

Đèn đường cũng sáng lên, ánh vàng dịu nhẹ, soi sáng con đường về nhà.

Tôi biết, có những vết thương sẽ không bao giờ lành hẳn.

Có những tiếc nuối, vĩnh viễn không thể bù đắp.

Nhưng có lẽ, chúng ta vẫn có thể mang theo những vết thương và tiếc nuối ấy, tiếp tục bước về phía trước.

Có lẽ, đó chính là gia đình.

Không hoàn hảo, biết sai, làm tổn thương nhau.

Nhưng cũng sẽ trong tháng năm dài đằng đẵng, học cách tha thứ, học cách thấu hiểu, học cách đến gần nhau trở lại.

Giống như chiếc điện thoại màn hình vỡ kia, không thể sửa được nữa thì thay cái mới.

Tuy không phải chiếc ban đầu, nhưng vẫn có thể gọi điện, nhắn tin, vẫn có thể kết nối với nhau.

Như vậy là đủ rồi.

Tôi siết chặt ba lô, bước về phía nhà ga.

Gió đêm lướt qua mặt, thật dịu dàng.

HẾT

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)