Chương 1 - Lời Thề Của Một Đời
Phu quân từng lập thề cả đời không nạp thiếp ra ngoài nhậm chức năm năm.
Ngày hồi kinh, chàng mang về một nữ nhân.
Nàng ta không hề ngang ngược hống hách như trong các cuốn thoại bản.
Chỉ cụp mi rũ mắt hành lễ với ta.
Ta chỉ thoáng sững sờ chưa kịp phản ứng.
Khóe mắt nàng ta đã đong đầy ngấn lệ.
Cố Diễm chắn trước mặt nàng ta, đứng chắn trước người ta.
“Số mệnh nàng ấy hẩm hiu, tháng ngày khốn khó mới cầu xin ta che chở.”
“Nàng xưa nay vốn nhân từ, giữ nàng ấy lại đi.”
1
Ngoài cổng lớn, người qua kẻ lại tấp nập.
Ta bị đẩy vào thế tiến thoái lưỡng nan, đành phải gật đầu.
Vừa an bài xong chỗ ở, lại có người tới bẩm:
“Một đôi nhi nữ của Tống di nương, lão gia bảo phu nhân người tự liệu tính sắp xếp.”
Hóa ra chẳng phải chỉ có che chở.
Mà còn có thêm hai đứa trẻ.
Ta dừng động tác lật sách trên tay.
Ngước mắt lên, ngẫm nghĩ một thoáng.
“Cứ để chúng theo ở cùng nương thân của chúng đi.”
Ta vốn chẳng có sở thích cướp con của người khác, ngay cả đôi nhi nữ của chính mình chăm lo đã đủ đau đầu.
Hai đứa trẻ nhìn ra phía ngoài, tiểu nữ nhi khẽ hỏi:
“Nương, cha đã về rồi sao?”
“Về rồi.”
Đại nhi tử hiểu được ý tứ trong lời hạ nhân vừa nói, mím môi quay đầu lại.
“Chính Nghi, nghe nương giảng bài đi.”
“Buổi tối cha sẽ qua thăm chúng ta thôi.”
Tiếng mõ cầm canh của người đi tuần đã gõ ba hồi, đã điểm nửa đêm.
Cố Diễm vội vã chạy tới chính viện.
Chàng đặt những món đồ chơi mới lạ mua ở Giang Nam lên bàn.
“Cho Chính Nghi và Chính Văn đấy, nàng ấy dẫn hai đứa nhỏ chọn suốt nửa ngày trời.”
Nói rồi, Cố Diễm xoay người bước tới trước bàn trang điểm, nhìn ta tháo tóc.
Trong gương đồng, ánh mắt chạm nhau.
Cố Diễm trầm giọng mở lời:
“Để hai đứa trẻ kia ghi danh dưới tên nàng đi, dẫu sao thân phận đích tử đích nữ sau này cũng thuận tiện hơn.”
Ta nhìn hai đứa trẻ vừa mới dỗ ngủ say, không tiếp lời.
Bấc nến trên bàn lặng lẽ cháy, chợt nổ vang một tiếng hoa đèn.
“Con trẻ buồn ngủ đến díp cả mắt vẫn không chịu ngủ, đợi chàng suốt nửa ngày.”
Cố Diễm bất đắc dĩ nói:
“Hai đứa nhỏ bên kia không được như chúng nó, lần đầu đi xa nên lạ nước lạ cái.”
“Cứ đeo bám trên người ta không cho đi, dỗ chúng ngủ say rồi ta mới rảnh thân qua đây.”
“Tố Tuyết cũng vậy, xuất thân từ chốn cửa nhỏ nhà nghèo, nàng đừng dọa nàng ấy.”
Mỗi câu mỗi chữ nghe như đang hạ thấp Tống Tố Tuyết và bọn trẻ.
Song ngẫm kỹ lại là sợ ta làm khó bọn họ.
Cố Diễm ấn tay lên vai ta, lòng bàn tay nóng rực áp vào qua lớp trung y mỏng manh.
“Thanh Nhược, nàng không giận chứ?”
Ta như bị phải bỏng, “phắt” một cái đứng dậy né tránh.
Cố Diễm đứng nguyên tại chỗ, bàn tay vẫn giữ nguyên tư thế cũ.
Ta nắm lấy ngón tay, nói đỡ một câu:
“Trâm cài đâm vào tay rồi.”
Cố Diễm xoay người lại, nhìn ngón tay còn đang rỉ máu mà nhíu mày.
“Vẫn cứ mong manh thế.”
Cầm được máu trên ngón tay, trong phòng lại rơi vào tĩnh lặng.
“Không còn sớm nữa, nghỉ ngơi thôi.”
Cố Diễm mở lời phá vỡ sự yên tĩnh, đứng dậy định thay y phục.
Ta chỉ vào chiếc giường đã chật ních bởi hai đứa trẻ.
“Chật chội quá.”
“Hay là chàng ngủ ở đây bồi chúng, ta ra sập ngoài kia…”
Nụ cười trên mặt Cố Diễm dần dần tan biến.
“Con cái đều đã lớn chừng này rồi, ngày thường căn bản đâu có ngủ cùng nàng.”
“Thanh Nhược, nàng đang trách ta sao?”
Cố Diễm siết lấy cổ tay ta, kéo ta vào lòng chàng.
“Tố Tuyết là thứ xuất, ở nhà sống chẳng dễ dàng gì.”
“Bị đích mẫu sắp đặt gả cho kẻ hấp hối để xung hỉ, bất đắc dĩ mới trèo lên giường của ta.”
“Ta thấy nàng ấy khóc đến tội nghiệp nên mới giữ lại.”
Ta cụp mắt, ngửi thấy mùi hương hoa dành dành vương trên người chàng mà im lặng không nói.
Trước kia cũng từng có quý nữ chốn kinh thành cầu xin chàng, thậm chí còn cầu đến tận trước mặt ta.
Đích nữ, thứ nữ, quận chúa…
Thà rằng làm thiếp cũng muốn gả cho Cố Diễm.
Chàng trước sau chỉ có một câu:
“Cố Diễm đời này chỉ có duy nhất một thê tử.”
Ai nấy đều cười chàng sợ vợ, còn ta lại thật sự cảm động, tin vào lời hứa ấy.
Giờ đây, Tống Tố Tuyết đã trở thành ngoại lệ kia.
Ta khẽ cử động cổ tay đã bị chàng nắm đến hằn vệt đỏ.
“Đau.”
Cố Diễm buông tay ra.
Ta vội lùi lại mấy bước.
Xoay người gỡ chiếc đèn lồng treo trên tường xuống.
Châm lửa, đưa cho chàng.
“Chàng qua chỗ nàng ấy đi.”
“Trời tối rồi, ta không tiễn.”
Ánh đèn chập chờn hắt lên gương mặt ta.
Sắc mặt còn bình thản hơn cả năm xưa khi tiễn chàng rời kinh.
Ánh mắt Cố Diễm lạnh dần.
Nhận ra ta thực sự đang đẩy chàng ra ngoài, chàng đón lấy chiếc đèn.
“Ta tới thư phòng.”
Dứt lời, dứt khoát quay lưng bước đi, không ngoảnh đầu lại.
Tiễn Cố Diễm đi rồi, ta cụp mắt ngồi lặng hồi lâu.
Lại lục tung hòm xiểng trong phòng tìm kiếm đến tận nửa đêm.
Cuối cùng cũng tìm ra tờ giấy cam kết năm xưa do chính tay Cố Diễm viết khi tới cầu thân.
Dòng chữ cuối cùng, nét mực đậm sâu nhất:
【Nếu Cố Diễm ta nạp thiếp hoặc đưa con riêng vào gia phả, nương tử có thể hòa ly với ta bất cứ lúc nào.】
2
Tờ cam kết ấy là Cố Diễm quỳ trước mộ nương ta mà viết nên.
Năm đó, bởi vì phụ thân sủng thiếp diệt thê.
Mẫu thân thổ huyết mà qua đời.
Ta quỳ trước giường người lập lời thề cả đời không gả.
Cho đến khi lôi ra được ả di nương đã hạ độc mãn tính suốt mười năm ròng hại mẫu thân ta.
Đích thân ta đã rót vào miệng ả thứ độc dược y hệt như thế.
Chỉ có điều liều lượng gấp mười lần.
Khi phụ thân biết chuyện thì đã muộn màng.
Ông ta lao ra khỏi cửa, sai người trói ta giải lên quan phủ.
Đúng lúc ấy, huynh trưởng vừa được khâm điểm thám hoa từ kinh thành trở về nhà.
“Ta xem ai dám!”
Cùng trở về với huynh trưởng, còn có Cố Diễm.
Thuở ấy ta bị người của phụ thân áp giải.
Gương mặt tràn ngập tử khí, trên người còn dính vết máu của ả di nương.
Bất luận là ai nhìn thấy, cũng đều sẽ tránh thật xa.
Thế nhưng Cố Diễm lại hướng về huynh trưởng cầu thân, nói muốn cưới ta làm thê tử.
Phụ thân và thứ huynh hận không thể băm vằm ta thành trăm mảnh.
Bọn họ lén trốn khỏi sự canh giữ của huynh trưởng, chạy lên quan phủ tố cáo ta giết mẹ.
Cố Diễm nói, hôn ước thuở ấu thơ giữa chàng và ta vẫn còn hiệu lực.
Chàng sẽ đưa ta tới kinh thành.
“Ta đã lập thề, cả đời không xuất giá.”
Trong thư phòng, ta đanh mặt lại, ngước mắt nhìn chàng.
“Huynh cũng chẳng cần rước phiền phức vào thân làm gì.”
Khoảnh khắc rót chén độc dược cho di nương, ta vốn đã không định sống tiếp.
Nhưng Cố Diễm không sợ phiền phức.
Chàng tìm đến ngỗ tác lão luyện cùng các ma ma hiểu rõ chuyện năm xưa để làm sáng tỏ thanh danh cho ta.
Trên công đường, chàng lại lấy ra một trong hai mảnh kim bài miễn tử duy nhất trên thế gian để giúp ta thoát tội.
Nhìn bóng dáng chàng bôn ba xuôi ngược, cõi lòng ta dần dần lung lay.
Ít nhất, ta đã nợ chàng một mạng.
Khi Cố Diễm mang theo sính lễ chính thức tới cầu thân, chàng đã đến trước mộ nương ta trước tiên.
Chàng mang theo giấy mực, quỳ trước bia đá viết nên tờ giấy cam kết.
Từng câu từng chữ đọc cho nương ta nghe, đều là lời thề nguyện bảo hộ ta chu toàn trọn kiếp.
Sợ ta không tin, sau khi về kinh Cố Diễm lại mang tờ giấy này đến kinh triệu phủ lập chứng từ làm chứng.
Kể từ khoảnh khắc ấy, ta quyết định thu lại toàn bộ lệ khí trên người.
Vì Cố Diễm, ta thử học cách làm một đương gia chủ mẫu đủ tư cách.
Và vị trí ấy, ta đã gánh vác suốt mười năm trời.
3
Ngày hôm sau, Tống Tố Tuyết diện một thân y phục mộc mạc thanh nhã, mái tóc mây chỉ cài độc một chiếc trâm gỗ.
Nàng ta quỳ trên bồ đoàn, dâng trà lên.
Một đôi nhi nữ của nàng ta nép trong lòng bà mẫu nũng nịu thân thiết.
Đợi đến khi ta thu hồi ánh mắt, khóe mắt Tống Tố Tuyết đã hoe đỏ.
“Phu nhân, xin mời dùng trà.”
Cố Diễm quay đầu nhìn sang, trong mắt không giấu nổi sự giục giã cùng bất mãn.
Ta đón lấy chén trà, nhấp một ngụm.
Lấy ra chiếc vòng ngọc do bà mẫu ban tặng, chia cho nàng ta một chiếc.
Nét mày đáy mắt nàng ta không giấu được nỗi mừng rỡ, liếc nhìn nam nhân ngồi trên ghế vị.
Thấy chàng khẽ gật đầu, bấy giờ nàng ta mới vươn tay nhận lấy vòng ngọc tạ ơn.
Đợi nàng ta đứng dậy ngồi vào chỗ, bà mẫu ôm lũ trẻ trong lòng liền mở lời:
“Doanh Doanh và Khoa Nhi đều ngoan ngoãn hiểu chuyện, chi bằng nuôi dưỡng bên cạnh con luôn đi.”
Vừa nói, tay bà vừa đẩy nhẹ.
Hai đứa trẻ liền quỳ rạp trước mặt ta.
Dập đầu cất tiếng gọi:
“Nương.”
Ta nhìn sang đôi nhi nữ ruột thịt đang đứng bên cạnh mình.
Tiên sinh dạy chúng lễ nghĩa, trong nhà dạy chúng phép tắc gia phong.
Phụ thân ruột đi xa trở về, đến một cái ôm cũng chưa từng dành cho chúng.
Lại phải trơ mắt nhìn con cái của kẻ khác nhận chính mẫu thân của mình làm nương.
Lúc này tủi thân đến sắp òa khóc, song vẫn gắng gượng giữ khuôn mặt nhỏ nghiêm nghị, không thốt một lời.
Ta đan hai bàn tay lại, ngồi thẳng lưng.
“Con cái vẫn nên ở cùng mẫu thân ruột thì hơn.”
“Chia rẽ cốt nhục bọn họ, ta thật không nỡ.”
Nữ nhân nọ lại đưa mắt nhìn Cố Diễm.
Cố Diễm toan mở miệng thì bị ta ngắt lời:
“Nếu muốn có thân phận đích xuất, cứ theo ý của bà mẫu mà ghi tên dưới danh nghĩa của ta.”
Bà mẫu vốn tường tận tính khí của ta, liền ra hiệu mắt bảo Cố Diễm ngậm miệng.
Bà lên tiếng:
“Tiên sinh vỡ lòng của Chính Nghi và Chính Văn đều rất giỏi giang, nay hai đứa nhỏ này cũng đến tuổi nhập học rồi…”
Hóa ra là toan tính điều này.
Ta khẽ gật đầu:
“Để ta nhờ tiên sinh hỏi thăm đồng môn, tìm một vị tới đây khai tâm vỡ lòng cho bọn trẻ.”
Thế là đủ rồi, ta siết chặt lòng bàn tay.
Hôm nay nhượng bộ chừng ấy đã là quá nhiều.
May mà bà mẫu biết điều, vội vàng bảo hai đứa trẻ dưới đất dập đầu cảm tạ.
Lúc dùng bữa, bà mẫu nói:
“Con trẻ đã là danh phận đích xuất, thì cùng ngồi ăn chung một bàn đi.”
Mâm cơm đã dọn đủ món, mọi người đều đang chờ Cố Diễm nâng đũa.
Tống Tố Tuyết cúi đầu đứng một bên, giọng nhỏ nhẹ dặn dò những món con mình phải kiêng kỵ.
Cố Diễm từng lời đáp ứng, nàng ta lại lặp lại từ đầu một lượt.
Đại nhi tử Chính Văn ngày nào cũng dậy sớm luyện công, hôm nay đã qua giờ cơm thường ngày từ lâu, đói đến mức bàn tay giấu dưới gầm bàn run rẩy.
Ta thở dài một tiếng, bảo:
“Ngươi ở lại cùng ăn luôn đi.”
Lời vừa dứt, nữ nhân kia lập tức ngậm miệng.
Hoảng hốt cúi đầu thỉnh tội với ta:
“Xin phu nhân thứ lỗi, là nô gia lắm lời dong dài.”
Cố Diễm chau mày, quay đầu nhìn sang.
Ta ngước mắt phân phó nha hoàn hầu hạ bên cạnh:
“Đi kê thêm một chiếc ghế nữa, đặt cạnh lão gia.”
Thấy ta không phải đang nói lời mỉa mai hờn mát, nữ nhân nọ vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ:
“Đa tạ phu nhân.”
Trong ánh mắt Cố Diễm lộ ra một tia vui mừng:
“Nàng vốn nhân từ, ta biết ngay nàng sẽ không làm khó nàng ấy mà.”
Ta khẽ nhấc tay, bưng bát múc canh, không lộ dấu vết né tránh bàn tay chàng đang với tới định nắm lấy.
“Dùng bữa thôi.”
4
Khi dùng bữa, Cố Diễm đích thân gỡ sạch xương cá cho người bên cạnh.
Lại sai người bưng lên một bát nước trong.
Nhúng từng cọng rau miếng thịt qua nước cho trôi bớt dầu mỡ, rồi mới gắp vào bát của Tống Tố Tuyết cùng hai đứa nhỏ.
Đại nhi tử Chính Văn chứng kiến cảnh này, cụp mắt im lìm và cơm, đến tiếng đũa chạm bát cũng chẳng hề phát ra.
Còn nhớ thuở con bé lần đầu tập cầm đũa, ngón tay ngắn cũn không giữ nổi, sốt ruột đến phát khóc.
Bình luận & Thảo luận
Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng