Ngày mùng Một Tết đi xem mắt, đối phương vừa mở miệng đã nói chuyện “ba năm sinh hai đứa”.
Tôi buột miệng đáp lại một câu:
“Anh vội đi ch.ết à?”,
khiến anh ta tức giận quay đầu bỏ đi.
Nhưng đến lúc thanh toán, tôi lại bị nhân viên nhà hàng thông báo:
Đối tượng xem mắt đã bỏ về mà không trả tiền, còn tiện tay gọi thêm cho tôi một bàn toàn món giới hạn.
“Tổng cộng 38.000 tệ, thưa cô, cô định thanh toán bằng cách nào ạ?”
Tôi gọi điện cho Lý Phong, nhưng anh ta tắt máy, giả chết.
Cuối cùng không còn cách nào khác, tôi chỉ có thể nghiến răng thanh toán, sau đó nhắn một tin “hỏi thăm” cả nhà họ Lý.
Kết quả, vừa về đến nhà vào buổi tối, cảnh sát đã tìm tới.
“Lý Phong chế t rồi, cô là người cuối cùng gặp anh ta.”
Bình luận