Chương 7 - Lời Hứa Trên Sổ Đỏ
Ngẩng đầu lên, bầu trời đêm tối đen, không một ngôi sao. Những cửa hàng hai bên đường đa số đã kéo cửa cuốn, chỉ còn một cửa hàng tiện lợi còn sáng đèn. Tôi bước vào mua một chai nước, lúc thanh toán nhân viên ngáp một cái, máy quét vang lên tiếng “tít”.
Ra khỏi cửa, tôi vặn nắp chai uống một ngụm, nước lạnh trôi xuống cổ họng, lạnh đến mức ngực thắt lại.
Vừa về đến cổng khu nhà, điện thoại lại reo, là mẹ Chu Hạo.
“Tô Vãn, về đến nhà chưa con?” Giọng bà vẫn dịu dàng như vậy. “Thằng Hạo vừa về, tâm trạng không tốt lắm. Bác muốn nói với con, vợ chồng sống với nhau có chuyện gì thì từ từ nói, đừng dỗi hờn.”
“Con biết rồi, bác ạ.”
“Số tiền hồi môn đó, con cân nhắc lại xem, tín thác thực sự rất ổn định, bác với chú có thể lừa các con sao?” Giọng bà ôn tồn.
“Con sẽ suy nghĩ thêm ạ.”
“Vậy thì tốt.” Bà im lặng vài giây. “Tô Vãn à, bác thực sự coi con như con gái trong nhà, có những lời không lọt tai bác cũng phải nói, con gái lấy chồng, quan trọng nhất là gặp được người thương mình, còn tiền bạc nhà cửa chỉ là vật ngoài thân, sinh không mang đến chết không mang theo, đừng cứ để trong lòng.”
Tôi siết chặt điện thoại, không đáp lời.
“Thằng Hạo đứa trẻ này vụng về, không biết nói lời hay ý đẹp, nhưng trong lòng nó thương con lắm. Hôm nay chuyện này xảy ra, nó về nhà mà mắt đỏ hoe, nói sợ con không vui.” Bà thở dài. “Bác nhìn mà cũng xót, Tô Vãn, con cũng hãy nghĩ cho nó một chút, được không?”
Gió từng đợt thổi qua cuốn theo những chiếc lá rụng kéo lê trên mặt đất phát ra tiếng sột soạt.
“Bác ơi.” Tôi nói. “Con hơi mệt, con muốn nghỉ ngơi rồi ạ.”
Đầu dây bên kia im lặng hai giây.
“Được, vậy con ngủ sớm đi.” Bà vẫn dịu dàng. “Cuối tuần sang nhà bác ăn cơm, bác hầm canh sườn ngô cho con.”
“Vâng ạ.”
Cúp máy, tôi đứng lặng ở cổng khu nhà rất lâu. Đèn phòng bảo vệ sáng trưng, ông bảo vệ đang xem video ngắn, tiếng cười từ chương trình giải trí phát ra từng đợt.
Tôi quẹt thẻ vào khu nhà, lên lầu, mở cửa.
Trong nhà tối om, tôi không bật đèn, lần mò đến cạnh sofa rồi ngồi xuống. Những ô cửa sổ tòa nhà đối diện sáng đèn, giống như những chiếc hộp ánh sáng nhỏ xíu.
Màn hình điện thoại sáng rồi tắt, lại sáng rồi tắt, có lời xin lỗi của Chu Hạo, có tin nhắn mẹ hỏi cuối tuần có về nhà không, có lời nhắc công việc của đồng nghiệp.
Tôi không trả lời một ai.
Tôi cứ thế ngồi trong bóng tối, nhìn những ô cửa sáng đèn mà thẫn thờ.
Không biết qua bao lâu, điện thoại lại rung, là một số lạ.
Tôi nhấn nghe.
“Cô Tô phải không?” Một giọng nam trung niên, hơi khàn. “Tôi là bạn của Chu Kiến Quốc, họ Triệu, làm về mảng tín thác. Chu tổng có nhắc với tôi về trường hợp của cô, tôi muốn hẹn cô gặp mặt trao đổi trực tiếp về phương án.”
Tôi nhắm mắt lại.
“Cô Tô?”
“Ông Triệu.” Tôi lên tiếng, ngay cả bản thân cũng thấy giọng mình bình thản đến lạ. “Xin lỗi, dạo này tôi khá bận, chắc không sắp xếp được thời gian gặp mặt.”
“Không tốn nhiều thời gian của cô đâu, khoảng một tiếng là xong. Chu tổng rất coi trọng việc này, ông ấy đặc biệt dặn tôi phải thiết kế cho cô một phương án phù hợp nhất—”
“Cảm ơn ông.” Tôi ngắt lời. “Nhưng tạm thời tôi không có ý định làm tín thác.”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
“Cô Tô, có lẽ cô chưa hiểu rõ, hiện nay tín thác là một trong những cách phân bổ tài sản an toàn nhất…”
“Tôi hiểu.” Tôi nói. “Nhưng đây là tiền của tôi, sắp xếp thế nào là do tôi quyết định.”
Lại một khoảng lặng, lần này lâu hơn.
“Vậy được, nếu cô Tô đã quyết định thì tôi không nói thêm nữa.” Giọng ông ta lạnh đi một chút. “Nhưng tôi vẫn phải nhắc cô một câu, người trẻ đừng quá bướng bỉnh, nghe lời người lớn không bao giờ thiệt.”
“Cảm ơn lời nhắc nhở.”
Điện thoại ngắt kết nối.