Chương 3 - Lần Này Tôi Giữ Thận Cho Chính Mình

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Việc thứ ba, bắt đầu tìm hiểu thông tin thuê nhà.

Cuộc sống bình lặng như một bát nước lọc.

Nhưng bên nhà họ Kỳ thì không bình lặng.

Kho nguồn thận xét nghiệm độ phù hợp thất bại hai lần.

Bà Kỳ bắt đầu chạy vạy khắp nơi, thậm chí còn liên hệ cả đường dây ngầm.

Ông Kỳ tiêu hết những khoản tiền có thể tiêu, vận dụng toàn bộ quan hệ.

Nhưng vẫn không tìm được nguồn thận phù hợp.

Bởi vì nhóm máu của Kỳ Hành là Rh âm tính.

Máu gấu trúc.

Tỷ lệ ghép thành công trên cả nước chưa đến ba phần nghìn.

Đời trước, tôi cũng là Rh âm tính.

Tôi và anh ta lớn lên bên nhau từ nhỏ, hồi nhỏ lúc tiêm vắc-xin đã phát hiện ra.

Y tá còn đùa rằng:

“Hai đứa có nhóm máu giống hệt nhau, lớn lên có thể cứu mạng lẫn nhau.”

Khi đó tôi mới tám tuổi.

Tôi ngốc nghếch gật đầu nói “được”.

Ai ngờ một câu thành sấm.

Nhưng đời này, tiếng “được” ấy đã thối rữa trong bụng tôi rồi.

Ngày thứ tám.

Tôi đang ở thư viện dịch một đoạn bài viết về thương mại quốc tế thì điện thoại rung lên.

Là số của bà Kỳ.

Tôi liếc mắt nhìn, không nghe.

Lại rung.

Vẫn không nghe.

Đến lần thứ ba, tôi chuyển điện thoại sang chế độ im lặng, nhét vào ngăn trong cặp sách.

Nửa tiếng sau, tôi dịch xong đoạn đó, lưu file, lúc này mới lấy điện thoại ra.

Bảy cuộc gọi nhỡ.

Bốn tin nhắn WeChat.

Bà Kỳ: Chi Chi, cháu đang ở đâu? Gọi lại cho bác.

Bà Kỳ: Chuyện xét nghiệm độ phù hợp bên bệnh viện chắc cháu biết rồi chứ? Cháu và Kỳ Hành cùng nhóm máu.

Bà Kỳ: Bác gái không phải muốn ép cháu, chỉ muốn hỏi suy nghĩ của cháu thôi.

Bà Kỳ: Chi Chi?

Tôi đọc hết từng tin một.

Sau đó trả lời một chữ.

Nguyễn Chi: Bận.

Gửi xong, tôi khóa màn hình điện thoại, tiếp tục dịch.

Tối hôm đó về nhà họ Kỳ, quả nhiên bà Kỳ đang đợi trong phòng khách.

Quầng thâm dưới mắt bà đen sì, nhưng vẫn trang điểm, mặc bộ đồ ở nhà rất chỉn chu.

Thấy tôi bước vào, bà đứng dậy.

“Chi Chi.”

“Bà Kỳ.”

Tôi thay giày, đặt cặp sách lên tủ ở sảnh.

“Ngồi xuống nói chuyện nhé? Bác gái pha trà cho cháu rồi.”

Tôi liếc nhìn ly hồng trà trên bàn trà vẫn còn bốc hơi nóng.

Đời trước, cũng là ly trà này.

Khi ấy bà Kỳ nói:

“Chi Chi, cháu biết tình hình của Kỳ Hành… bác gái sẽ không để cháu chịu thiệt đâu, cháu ra điều kiện đi.”

Một triệu.

Một quả thận.

Bệnh tật cả đời.

Bị người khác giẫm dưới chân cả đời.

Có đáng không?

“Bà Kỳ.”

Tôi không ngồi xuống, đứng ở ranh giới giữa sảnh và phòng khách.

“Có chuyện gì bà cứ nói thẳng.”

Biểu cảm của bà Kỳ cứng lại trong chớp mắt.

Bà không ngờ tôi sẽ trực tiếp như vậy.

“Vậy bác gái không vòng vo nữa.”

Bà hít sâu một hơi.

“Cháu và Kỳ Hành cùng nhóm máu, bệnh viện nói nếu cháu bằng lòng xét nghiệm…”

“Không bằng lòng.”

Tôi nói rất nhanh, nhanh đến mức nửa câu sau của bà vẫn còn ngậm trong miệng.

Phòng khách yên tĩnh ba giây.

Biểu cảm của bà Kỳ từ kinh ngạc chuyển thành không dám tin.

“Chi Chi… cháu nói gì?”

“Cháu nói không bằng lòng.”

Tôi nhìn bà, ánh mắt rất bình thản.

“Bà Kỳ, hiến thận là cuộc phẫu thuật lớn. Thời gian hồi phục sau phẫu thuật ít nhất nửa năm, cả đời không thể làm việc nặng, còn có nguy cơ đào thải. Năm nay cháu mười chín tuổi, cuộc đời cháu mới vừa bắt đầu.”

Từng chữ đều là kinh nghiệm tôi đổi bằng nửa đời còn lại ở kiếp trước.

“Nhưng Kỳ Hành nó…”

“Anh ấy có thể chờ kết quả phù hợp từ kho nguồn thận. Có thể đăng ký danh sách chờ. Có thể lọc máu để duy trì.”

Giọng tôi không nhanh không chậm.

“Bà Kỳ, bà là mẹ của anh ấy, bà nên rõ hơn cháu còn những con đường nào.”

Môi bà Kỳ run lên.

“Chi Chi, bác gái có thể cho cháu tiền…”

“Không cần.”

“Chi Chi!”

Giọng bà đột nhiên cao vút.

“Cháu lớn lên trong nhà chúng tôi từ nhỏ, ăn cơm nhà họ Kỳ, mặc quần áo nhà họ Kỳ, đi học bằng tiền nhà họ Kỳ bỏ ra…”

“Bà Kỳ.”

Tôi ngắt lời bà.

Giọng không lớn, nhưng rất vững.

“Mẹ cháu làm giúp việc ở nhà bà mười lăm năm. Mỗi tháng lương ba nghìn năm trăm. Bà ấy phụ trách ba bữa cơm của cả nhà, giặt giũ dọn dẹp, mua sắm ghi sổ. Mười lăm năm chưa từng xin nghỉ một ngày.”

Tôi nhìn vào mắt bà Kỳ.

“Tiền cháu đi học là từ lương của mẹ cháu. Quần áo cháu mặc là mẹ cháu mua ở chợ đầu mối. Áo khoác hồi nhỏ con trai bà mặc thừa, mẹ cháu sửa lại kích cỡ cho cháu mặc, đó không gọi là ân tình, đó gọi là mẹ cháu thương con.”

Sắc mặt bà Kỳ trắng bệch.

“Cho nên.”

Tôi lùi lại một bước, tay đặt lên quai cặp.

“Bà Kỳ, bà tìm người khác đi.”

Tôi xoay người lên lầu.

Sau lưng là sự im lặng rất lâu.

Vào phòng, tôi đóng cửa lại, tựa vào ván cửa.

Tim đập hơi nhanh.

Không phải sợ hãi.

Là sảng khoái.

Đời trước, tôi rúc trong căn nhà này làm một cô gái ngoan ngoãn mười chín năm, cúi mày thuận mắt, đội ơn đội nghĩa.

Hôm nay cuối cùng cũng nói ra được những lời muốn nói.

Tôi sờ bên hông.

Vẫn còn đây.

Bảo bối ngoan.

Đêm khuya hôm đó, mẹ tôi đến gõ cửa phòng tôi.

“Chi Chi, con ngủ chưa?”

“Chưa ạ.”

Tôi tắt file dịch đang mở trên đèn bàn, đi ra mở cửa.

Mẹ tôi đứng ngoài cửa, xoa hai tay vào nhau, biểu cảm phức tạp.

“Bà Kỳ nói gì với con thế?”

“Bảo con hiến thận. Con từ chối rồi.”

Tay mẹ tôi khựng lại.

“Bà ấy… nói thế nào?”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)