Bốn trăm mililít máu gấu trúc của tôi năm ngoái, đã cứu mạng đứa con trai duy nhất của sếp.
Bên giường bệnh, vợ sếp không thèm ngẩng đầu, lạnh nhạt nói:
“Cứu được con tôi là vinh hạnh của cô.”
Cả nhà họ vây quanh đứa trẻ reo hò mừng rỡ, còn tôi ngất xỉu ngoài hành lang vì mất máu, không nhận được lấy một câu hỏi han.
Một năm sau, giữa đêm khuya, điện thoại tôi rung đến cháy máy với 78 cuộc gọi nhỡ.
Là cùng một số — số của sếp.
Tôi mở điện thoại lên, nghe thấy trong đoạn ghi âm là tiếng ông ta gào thét, giọng khản đặc:
“Con tôi lại gặp chuyện rồi!” “Cần truyền máu gấp! Bệnh viện nói chỉ có cô mới cứu được!” “Mau đến ngay cho tôi!”
Tôi mặt không biểu cảm, ngón tay lướt nhẹ đến nút ghi âm, bấm xuống.
Một chấm đỏ hiện lên — đỏ như máu, cũng như một con mắt đang nhìn chằm chằm.
Tôi chậm rãi nói:
“Lần trước là tôi nhìn nhầm người.” “Còn lần này? Không cứu súc sinh.”
Bình luận