Chương 2 - Lá Thư Từ Hôn Giấu Kín
Hắn ngồi xổm xuống, dùng tay áo lau nước mưa trên mặt ta.
Động tác rất chậm, từ trán đến má, sống mũi, rồi đến cằm.
Tay áo hắn thấm đầy nước mưa, lau lên mặt lạnh lạnh, nhưng nơi hắn chạm vào lại nóng ran. Ta cứng đờ tại chỗ, chỉ thấy như có lửa nướng trên mặt.
Ngoài phòng lóe lên một tia sáng, tay hắn lại dừng bên má ta, không động nữa.
“Thẩm Thanh Lê.”
Hắn gọi tên ta.
“Lá thư kia, ta không đưa nữa.”
“Thư gì?”
Hắn không đáp.
Sau đó hắn đứng dậy, quay người xông vào màn mưa.
Ta một mình đứng giữa căn phòng đầy sách, khoác áo ngoài của hắn. Trên áo có mùi gỗ thông nhàn nhạt.
Thật ra ta biết hắn nói đến lá thư nào.
Là thư từ hôn.
Hắn không đưa nữa, nhưng hắn cũng không nói cho ta biết hắn là ai.
Ta đuổi theo.
Hắn đứng dưới cây tỳ bà, cả người ướt đẫm.
Ta kéo hắn về phòng.
“Thư không đưa nữa là ý gì?”
Hắn đứng ở cửa, nước mưa chảy dọc theo cằm.
Sau đó hắn lấy lá thư từ trong tay áo ra, lá thư trước nay không chịu cho ta xem.
Ba chữ “thư từ hôn” vẫn còn rõ, hàng chữ nhỏ bên dưới đã nhòe đến không phân biệt được mấy dòng.
“Lá thư là Cố Thừa Minh thật sự viết.”
Hắn khó khăn mở miệng.
“Cố Thừa Minh ở kinh thành yêu một cô nương tên Tô Niệm, viết lá thư này, nhờ người đến Kim Lăng từ hôn.”
Vậy nên… hắn chỉ là người chạy việc.
Khi suy đoán thành sự thật, ta vẫn thấy hoang đường.
“Vậy ngài không phải Cố Thừa Minh.”
Hắn không phủ nhận.
“Ta tên Lục Thừa Phong. Hàn Lâm viện thị độc học sĩ, quan tòng ngũ phẩm.”
Ta kinh ngạc lùi lại một bước.
Tòng ngũ phẩm.
Đời này ta từng gặp vị quan lớn nhất cũng chỉ là tri huyện thất phẩm.
“Cố Thừa Minh nhờ ta đến thay hắn từ hôn. Ban đầu ta chỉ định đi cho có lệ.”
Hắn dừng một chút.
“Sau đó ta gặp nàng.”
07
“Vậy nên ngài giả mạo hắn? Một vị Hàn Lâm giả làm con nhà buôn, lừa một cô nương dạy học. Lục đại nhân, ngài không thấy hoang đường sao?”
“Hoang đường.”
Hắn thừa nhận, giọng run lên.
“Nhưng ta không còn cách nào. Ta sợ thân phận của ta khiến nàng đề phòng, chỉ có thể hèn hạ mượn thân phận người khác để ở lại, để nàng nhận ra ta trước.”
Ta đứng trong tư thục dột mưa, khoác áo ngoài của hắn, nhìn hắn ướt đẫm đứng trước mặt.
Lục Thừa Phong.
Hàn Lâm viện thị độc học sĩ, tòng ngũ phẩm.
Mỗi chữ hắn vừa nói đều như hòn đá nện xuống tim ta.
Ta hít sâu một hơi.
“Lục đại nhân, ngài biết chuyện này gọi là gì không?”
Hắn nhìn ta.
“Gọi là lừa hôn.”
Môi hắn động đậy, nhưng không nói nên lời.
Ta đi đến bên cửa sổ, dựa lưng vào bệ cửa nhìn hắn.
“Ngài định làm thế nào?”
Hắn ngẩng đầu.
“Gì cơ?”
“Ngài lừa ta, lừa cha ta, lừa bọn trẻ ở tư thục. Ngài định làm thế nào?”
Hắn im lặng rất lâu.
“Ngày mai ta về kinh.”
Lòng ta thắt lại.
“Về phục mệnh với Cố Thừa Minh. Nói với hắn chuyện từ hôn đã xong.”
Hắn nhìn vào mắt ta.
“Sau đó ta sẽ dùng thân phận Lục Thừa Phong, mang sính lễ đến Kim Lăng đường đường chính chính cầu thân.”
Ta sững ra.
“Ngài nói gì?”
“Ta nói, ta không cần hôn ước của Cố Thừa Minh.”
Hắn bước lên một bước.
“Ta muốn hôn ước của chính ta.”
Tim ta đập thình thịch.
Một lúc lâu sau, ta mới tìm lại được giọng nói của mình.
“Ngài điên rồi!”
“Ngài là một Hàn Lâm ngũ phẩm, đến Kim Lăng cưới một cô nương dạy học. Người kinh thành sẽ nói thế nào?”
Hắn cười, vẻ nhẹ nhõm.
“Họ thích nói gì thì nói.”
Sáng hôm sau, phòng đông đã trống không.
Chăn được gấp gọn gàng, trên bàn đặt một phong thư và một miếng ngọc bội.
Trong thư chỉ có một dòng:
Đợi ta về cưới nàng.
08
Lục Thừa Phong về kinh thành, chuyện đầu tiên là đi tìm Cố Thừa Minh.
Cố Thừa Minh nhận lại tín vật đính hôn, thở phào một hơi thật mạnh.
“Thế nào? Nàng ta không làm khó ngài chứ? Năm đó hôn ước này được định khi tổ phụ ta còn là người bán hàng rong. Nay hai nhà chúng ta sớm đã không còn môn đăng hộ đối nữa.”
Cố Thừa Minh lải nhải rất lâu.
Vừa cảm ơn Lục Thừa Phong đã bôn ba vất vả, vừa nghi ngờ nhà gái có đòi bồi thường gì không.
Lục Thừa Phong ngắt lời hắn. Người trước nay luôn bình ổn cảm xúc, lần này lại lộ rõ tức giận.
“Nàng ấy rất tốt.”
Cố Thừa Minh trợn to mắt.
“Ngài không phải là…”
Lục Thừa Phong gật đầu.
“Yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu.”
Cố Thừa Minh ngẩn người rất lâu, bỗng bật cười.
Cười rồi lại dừng, như không biết nên vui hay nên giận.
“Lục đại nhân, ngài đúng là giỏi thật.”
Hắn không để chuyện này trong lòng.
Dù sao hắn đang bận ứng phó với Tô gia.
Thiên kim Hộ bộ thị lang Tô Niệm nhìn trúng hắn, đang ép hắn sớm thành thân. Tô gia thế lớn, Cố gia không dám đắc tội.
Nay hắn sứt đầu mẻ trán, chẳng còn hơi sức lo chuyện khác.
“Vừa hay.”
Cố Thừa Minh ngả lưng vào ghế.
“Giải quyết cho ta một mối phiền lớn.”
Nhưng hắn không biết, về sau hắn đã hối hận câu này cả đời.
Sau khi Lục Thừa Phong rời đi, Cố Thừa Minh ngồi một mình trong thư phòng. Mưa ngoài cửa sổ đánh lên lá chuối tiêu, khiến người ta phiền lòng.
Hắn nhớ đến lá thư từ hôn, nhớ đến việc mình chưa từng đến Kim Lăng, nhớ đến cô nương tên Thẩm Thanh Lê kia trông thế nào hắn cũng không biết.
Bỗng nhiên hắn cảm thấy, hình như mình đã bỏ lỡ điều gì đó.
09