Chương 3 - Ký Ức Mưa Trong Quê

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Trong khoảnh khắc ấy…thời gian như bị mưa đóng băng.

Ánh đèn lồng dưới mái hiên mờ vàng, rơi lên khuôn mặt chị.

Mái tóc đen trước trán đã bị mưa làm ướt.

Đó là một gương mặt trưởng thành…sắc bén đầy tính xâm lược…lạnh lùng đến mức khiến người ta hoảng sợ.

Xa lạ.

Nhưng trong một khoảnh khắc nào đó…lại chồng lên gương mặt mà tôi gần như đã quên.

Tất cả nỗi sợ và bất an trong tôi…biến mất ngay khi tôi nhìn rõ gương mặt ấy.

Tôi ngẩn người nhìn chị, theo bản năng thốt lên:“Chị…?”“Hôm nay trời mưa rồi, sao chị vẫn không biết tự chạy về nhà vậy?”

12

Cơn mưa dường như đột ngột ngừng lại.

Hoặc cũng có thể…là âm thanh trong tai tôi đã ngừng lại.

Đèn lồng dưới mái hiên bị gió thổi khẽ lay, ánh sáng trên gương mặt chị lúc sáng lúc tắt.

Chị đứng đó, bàn tay cầm ô hơi siết chặt, các khớp ngón tay trắng bệch.

Đôi mắt ấy…sâu hơn, trầm hơn cả trong ký ức.

Nhìn tôi xuyên qua màn mưa.

Trong đó cuộn trào những thứ tôi không hiểu được.

Giống như những đám mây nặng nề tích tụ trên núi trước cơn mưa giông mùa hạ ở đầu làng.

“Cậu gọi tôi là gì?”

Giọng chị lạnh hơn lúc nãy.

Lạnh đến mức tôi rùng mình.

Nhưng gương mặt ấy…Dù đã mất đi vẻ non nớt của thiếu nữ, đường nét trở nên sắc bén rõ ràng hơn.

Trên sống mũi còn có thêm một cặp kính gọng vàng.

Nhưng tôi sẽ không nhận nhầm.

Đó là người mà mỗi ngày mưa tôi đều phải nắm tay dắt về nhà.

Là chị gái mà tôi lén chia tiền tiêu vặt suốt năm năm.

Là chủ nhân của viên đá cuội đỏ tôi giấu trong chiếc hộp sắt.“chị A Ảnh …”

Tôi buông tay khỏi hành lý, bước lên một chút.

Nước mưa bắn ướt mũi giày tôi.“Là chị… đúng không?”

Chị im lặng.

Mưa đập lên mặt ô, lộp bộp vang lên.

Rất lâu.

Lâu đến mức dũng khí trong tôi gần như tan biến, các ngón tay cũng co lại.

Cuối cùng…chị động đậy.

【2】

Chị bước về phía tôi.

Bóng chiếc ô đen từng chút từng chút phủ xuống người tôi.

Mang theo hơi ẩm của mưa và cảm giác áp bức xa lạ khiến tim tôi bất an.

Chị hơi cúi xuống.

Đôi mắt sau lớp kính sắc bén như muốn mổ xẻ tôi.“Ai nói cho cậu biết cái tên đó?”

Chị hỏi, giọng trầm thấp, gần như sát bên tai tôi.

Tôi ngẩng đầu, cố gắng tìm trên gương mặt chị một chút dịu dàng quen thuộc.

Nhưng không có.Chỉ có sự dò xét.

Tôi bỗng không chắc nữa.

Có lẽ…chỉ là giống nhau thôi?

Chị A Ảnh sẽ không nhìn tôi bằng ánh mắt này.

Chị sẽ không khiến tôi sợ như vậy.

“Tôi xin lỗi…”Tôi lùi nửa bước, cúi đầu nhìn mũi giày đã ướt.

“Tôi nhận nhầm người rồi. Cô… trông hơi giống một người tôi quen.”

Nước mưa chảy dọc mái hiên thành từng sợi, rơi xuống nền đá xanh giữa tôi và chị.

Giống như vạch ra một ranh giới.“Nhà họ Lương…”

Chị đứng thẳng dậy, trở lại vẻ xa cách từ trên cao nhìn xuống.“Cũng tìm được một kẻ thú vị đấy.”

Lời mỉa mai trong câu nói ấy…kỳ lạ thay, tôi lại hiểu được.

Chị nghĩ tôi là trò sắp đặt của nhà họ Lương.

Một màn nhận thân vụng về để lấy lòng chị.

Ngực tôi nhói lên.

Còn đau hơn cả năm đó, khi tôi nhận ra chị sẽ không bao giờ gọi điện về nữa.

“Tôi không…”

Tôi muốn giải thích.

Tôi không phải anh trai.

Tôi cũng không cố ý chọc giận chị.

Nhưng lời đến môi…lại bị tôi nuốt xuống.

Giải thích thì có ích gì chứ?

Chị không nhìn tôi nữa.

Chị quay người, ra lệnh cho quản gia đang lặng lẽ đứng trong bóng cột hành lang:

“Đưa cậu ta xuống.”“Vâng, thưa bà Tạ.”

Quản gia bước tới, làm động tác mời.“Lương tiên sinh, xin mời đi theo tôi.”

Bà Tạ.

Chị họ Tạ.

Không phải chị A Ảnh của tôi.

Chị A Ảnh mang họ của tôi, tên là Lương Ảnh.

Chị không phải.

Tôi ôm hành lý, ngoái nhìn lần cuối bóng lưng thẳng tắp lạnh lùng ấy…rồi theo quản gia bước vào hành lang sâu hun hút.

Nước mưa phía sau dần làm mờ khu viện…cũng làm mờ luôn bóng người đứng trong mưa ấy.

13

Tôi được sắp xếp ở một căn phòng khách.

Rất rộng.

Rất tinh xảo.

Nội thất chỉ nhìn thôi cũng biết đắt giá, nhưng lại lạnh lẽo xa cách.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)