Ký Ức Mưa Trong Quê

Công Chúa Ngủ Trong Rừng

Đang theo dõi

3

Số truyện

362

Theo dõi truyện

953

Năm ấy, tôi bị tống khứ về nông thôn, tôi nhặt được một người chị.

Chị còn ngốc hơn cả tôi, trời mưa cũng chỉ biết ngồi thẫn thờ trước cửa ngôi miếu đổ nát.

Tôi mềm lòng, nắm tay chị dẫn về nhà.

Khoai nướng tôi chia cho chị, tiền tiêu vặt cũng đưa chị một nửa.

Chúng tôi giống như hai bụi cỏ dại, lặng lẽ lớn lên trong ngôi làng nhỏ bé ấy.

Sau khi thi đậu đại học, chị đi trước đến thành phố lớn, nói rằng sẽ kiếm thật nhiều thật nhiều tiền rồi quay về đón tôi.

Nhưng chị đã không bao giờ trở lại.

Nhiều năm sau, tôi được cha mẹ ruột tìm về, nhưng chỉ là một kẻ thế thân cho người anh song sinh.

Họ đem tôi dâng cho bà Tạ — một người phụ nữ quyền thế ngút trời, tính tình khó lường — để chuộc lỗi.

Chiều hôm ấy mưa rơi, tôi ôm hành lý đứng dưới hành lang sâu hun hút trong phủ.

Bà cầm ô, quay lưng về phía hoàng hôn, giọng lạnh hơn cả mưa:

“Nhà họ Lương chỉ đưa tới thứ như thế này thôi sao?”

Tôi sợ hãi cúi đầu, nhưng khi thoáng thấy gương mặt nghiêng của bà bị nước mưa làm ướt, tôi bỗng khựng lại, buột miệng thốt lên:

“Chị à… trời mưa rồi mà chị vẫn không biết tự về nhà sao?”

Bình luận

Tổng đánh giá: 0

Danh sách đánh giá

  • 5 sao - Đọc tại trang 100

    Một truyện hay với cốt truyện hấp dẫn và những nhân vật sống động.

  • 4 sao - Đọc tại trang 150

    Không gian và bối cảnh trong truyện được mô tả rất chi tiết, khiến người đọc dễ dàng hòa mình vào câu chuyện.