Chương 7 - Ký Ức Đổi Mặt
Mạng sống mà bà ngoại dùng mạng mình đổi cho tôi…
Tuyệt đối không thể để đám súc sinh này chà đạp!
————————————————————————
Tôi điên cuồng lật từng trang của quyển “Ghi chép bí thuật Chúc Do”.
Không kịp suy nghĩ.
Tôi làm theo các bước trong sách.
Lấy chu sa vẽ bùa trên mặt đất.
————————————————————————
Nhưng liên tiếp thử mấy trận pháp hung hiểm có thể trực tiếp lấy mạng
người…
Đều không có bất kỳ phản ứng nào.
Mắt thấy trời sắp sáng.
Tôi chỉ có thể lùi lại.
Tìm những thuật pháp đơn giản hơn.
————————————————————————
“Thuật che mắt: lấy máu làm vật dẫn, biến vật chết thành vật thay thế,
đánh lừa ngũ quan.”
————————————————————————
Tôi tìm thấy một con dao kỳ lạ trong góc phòng.
Một nhát cắt vào lòng bàn tay.
Máu tươi nhỏ xuống.
Tôi dựa theo hình vẽ trong sách, vẽ lên giấy vàng.
Miệng không ngừng đọc những câu thần chú khó hiểu.
————————————————————————
Thất bại thì vẽ lại.
Máu khô thì tiếp tục cắt thêm một nhát.
Sau vài lần thử…
Lòng bàn tay tôi đã đầy những vết cắt ngang dọc.
————————————————————————
Cuối cùng…
Trên tờ giấy vàng.
Một tia sáng tối màu kỳ lạ lóe lên.
Bùa đã thành.
7
Tôi tìm vài bộ quần áo bẩn đã thay ra, vo lại thành một đống.
Sau đó dán lá bùa máu lên trên.
Ngay lập tức…
Đống quần áo rách trên mặt đất bắt đầu vặn vẹo.
Chỉ trong chớp mắt, nó biến thành một “tôi” khác.
Trên khuôn mặt là lớp máu khô đáng sợ.
Cơ thể run rẩy.
Trông không khác gì một người thật.
————————————————————————
Tầng dưới truyền đến tiếng dép lê kéo trên sàn của Tống Nhã.
Tôi nhanh chóng men theo cửa bí mật quay trở lại tầng hầm.
Đóng nắp che thật kín.
Trong lòng thấp thỏm không yên.
Thuật che mắt nhỏ bé này…
Thật sự có thể lừa được bọn họ sao?
————————————————————————
Trên đầu truyền xuống tiếng cửa phòng chứa đồ bị đá mạnh.
“Còn giả chết ở đó à? Mau đứng dậy!”
Giọng của Mạnh Hải xuyên qua lớp sàn gỗ truyền xuống.
Ngay sau đó…
Một tiếng tát vang lên rõ ràng.
m thanh xuyên qua sàn nhà.
Đập thẳng vào tai tôi.
“Ngất rồi à?”
“Đúng là xui xẻo.”
Sau đó là tiếng bước chân của ông ta đi xuống tầng dưới.
————————————————————————
Bọn họ không phát hiện ra!
Tôi cuộn mình trong góc tối của tầng hầm.
Không kìm được mà bật cười.
Bàn tay vẫn còn rỉ máu bị tôi siết thật chặt.
Muốn dùng mạng của tôi…
Đổi lấy tương lai giàu sang của Mạnh Dao Lộ sao?
Tôi muốn xem thử…
Cuối cùng người bị lột mất lớp da…
Rốt cuộc là ai!
————————————————————————
Có thế thân được tạo ra từ bùa máu che giấu.
Tôi hoàn toàn ẩn mình trong tầng hầm.
Ban ngày.
Ngoại trừ lúc ăn uống…
Phần lớn thời gian đều để thế thân nằm phía trên thay tôi chịu đòn.
Nó thay tôi uống thứ nước đen tanh hôi chứa tro bùa.
Thay tôi chịu sự đánh đập và hành hạ của người Mạnh gia.
Còn tôi…
Trốn trong căn hầm tối hơn mười mét vuông này.
Điên cuồng nghiên cứu những thứ bà ngoại để lại.
————————————————————————
Trong một quyển sách khác về thuật dịch dung…
Tôi tìm thấy một bí thuật tên là:
“Dịch Nhan Thuật.”
————————————————————————
Dùng tà thuật cưỡng ép cướp đoạt vận mệnh để đổi lấy khuôn mặt.
Nhưng cái giá phải trả là…
Đời sau của người thi thuật sẽ đều có ngoại hình vô cùng xấu xí.
Rõ ràng…
Đây chính là thuật mà Mạnh gia sử dụng.
————————————————————————
Trong sách viết rất rõ.
Dịch Nhan Thuật chân chính vô cùng bá đạo.
Hiệu quả cực nhanh.
Hoàn toàn không cần kéo dài hơn mười năm.
Nhưng bí thuật nguyên bản quá mức nguy hiểm.
Chỉ cần sơ suất một chút…
Người thi thuật sẽ phải chịu thiên phạt và phản phệ.
————————————————————————
Gia đình Mạnh ích kỷ và độc ác này…
Đương nhiên không muốn lấy mạng mình ra đánh cược.
Vì vậy…
Bọn họ sử dụng phiên bản đã được cải tiến.
Một phiên bản an toàn hơn.
Kéo dài quá trình cướp đoạt vận khí và dung mạo của tôi trong hơn mười
năm.
————————————————————————
Cách này không chỉ giúp bọn họ bảo toàn tính mạng.
Mà còn thỏa mãn thú vui biến thái của bọn họ…
Muốn đứng trên cao nhìn tôi từng chút một héo úa, mục nát.
————————————————————————
Nếu các người muốn mọi thứ diễn ra thuận lợi…
Tôi càng muốn phá hỏng kế hoạch đó.
————————————————————————
Tôi chịu đựng cơn đau ở lòng bàn tay.
Dùng máu liên tục vẽ hơn mười lá bùa che mắt.
Đợi đến đêm khi bọn họ ngủ say…
Tôi lẻn vào phòng của Mạnh Dao Lộ.
Đem tro của những lá bùa đã đốt cháy…
Từng chút một trộn vào mỹ phẩm đắt tiền của cô ta.
————————————————————————
Sáng hôm sau.
Tầng hai lập tức vang lên tiếng hét thảm thiết của Mạnh Dao Lộ.
“A a a!”
————————————————————————
Tôi quay về phòng chứa đồ.
Dùng bùa vẽ lên mặt mình.
Ngồi nghe tiếng hỗn loạn truyền ra từ phòng khách.
Không cần nhìn…
Tôi cũng biết.
Dưới tác dụng của thuật che mắt…
Gương mặt vốn vừa mới khôi phục xinh đẹp của Mạnh Dao Lộ lúc này chắc
chắn đã phủ đầy những vết đen đáng sợ.
Làn da giống như vỏ cây già khô nứt.
————————————————————————
“Mẹ!”
“Mặt con!”
“Á a a a!”
————————————————————————
Giọng Tống Nhã run rẩy:
“Sao có thể như vậy?”
“Hôm qua vẫn còn bình thường mà!”
————————————————————————
“Lộ Lộ đừng sợ!”
“Mẹ sẽ bảo vệ con!”
————————————————————————
Cửa phòng tôi bị đẩy mạnh mở ra.
Xuất hiện trước mặt bọn họ…
Là một gương mặt cũng đang thối rữa giống hệt.
————————————————————————
Mạnh Hải lập tức túm cổ áo tôi.
“Con nhóc chết tiệt!”
“Mặt mày sao lại nát thành thế này?”
“Chẳng trách lại truyền bệnh cho Lộ Lộ!”
————————————————————————
Ông ta giơ tay.
Ném mạnh tôi xuống đất.