Chương 6 - Ký Ức Đổi Mặt
Tống Nhã thỉnh thoảng bóp cổ tôi.
Ép tôi uống thứ nước đen đục có tro bùa nổi lềnh bềnh bên trong.
“Uống!”
“Nuốt xuống cho tao!”
Tôi cố quay đầu tránh né.
Nhưng móng tay cô ta cắm sâu vào cổ tôi.
Để lại năm vết tím bầm.
Khuôn mặt vốn luôn dịu dàng đoan trang của Tống Nhã lúc này hoàn toàn
biến dạng.
Không còn chút dáng vẻ của một phu nhân giàu có ngày thường.
“Đây là nước thuốc đặc chế mà tao bỏ rất nhiều tiền mời đại sư làm ra!”
“Nếu mày không uống…”
Cô ta buông tay.
Cúi xuống sát bên tai tôi.
“Tao sẽ lập tức đến bệnh viện.”
“Tự tay rút ống thở của bố mẹ mày.”
————————————————————————
Thứ nước thuốc tanh hôi chảy xuống cổ họng.
Cảm giác nóng rát như thiêu đốt từ thực quản lan thẳng xuống dạ dày.
Tôi nằm bò trên đất, nôn khan.
Dịch dạ dày hòa cùng thứ nước đen kia trào ra ngoài.
Tôi ép bản thân ghi nhớ từng cơn đau.
Mỗi ngày đều giả vờ thuận theo mọi hành động của bọn họ.
Bọn họ túm tóc tôi.
Ấn mặt tôi xuống nước bẩn.
Tôi không kêu một tiếng.
Mạnh Dao Lộ dùng xương thừa trong bữa ăn ném vào trán tôi.
Tôi mặc kệ máu chảy xuống.
Để nó khô lại thành một lớp vảy cứng màu đỏ đen.
————————————————————————
Chỉ mới một tháng.
Những đường nét méo mó trên khuôn mặt Mạnh Dao Lộ đã có thể nhìn thấy rõ
ràng đang dần trở lại bình thường.
Còn trên mặt tôi…
Lại mọc đầy những nốt sần.
Gia đình Mạnh cuối cùng cũng hoàn toàn mất cảnh giác.
————————————————————————
Một đêm nọ.
Tôi nghe thấy tiếng trò chuyện từ phòng khách bên cạnh.
“Rốt cuộc cũng chỉ là một đứa nhóc.”
“Lần trước bị dùi cui điện đánh trúng, đầu óc nó chắc đã hỏng rồi.”
Giọng Mạnh Hải đầy khinh thường.
Tống Nhã dường như đang giũa móng tay.
m thanh cọ xát khe khẽ vang lên.
“Ngốc đi cũng tốt.”
“Đỡ phải ngày nào cũng gây chuyện.”
“Nhưng đúng là lần đầu tiên tao gặp một đứa trẻ có tướng mạo và mệnh
cách tốt như vậy.”
“Đổi cho Lộ Lộ thì cả đời con bé không cần lo nữa.”
————————————————————————
Trong mắt bọn họ…
Tôi chỉ là một đứa trẻ bị dọa đến ngây ngốc.
Tối nay…
Bọn họ thậm chí còn không khóa cửa căn phòng chứa đồ.
“Bên khu dân cư bên cạnh có một bé trai rất đáng yêu.”
“Tài liệu của nó lát nữa tôi đưa cho bà.”
“Ngày mai bà đi tiếp xúc với bố mẹ nó thử xem.”
————————————————————————
6
Cuối cùng…
Một đêm nọ, tôi cũng chờ được cơ hội.
Cửa không khóa.
Căn nhà cũ cách âm rất kém.
Tôi nghe thấy tiếng ngáy của Mạnh Hải truyền ra từ phòng bên cạnh.
Tống Nhã cũng không còn động tĩnh.
Tôi nhẹ nhàng bò dậy.
Đi tất.
Từng bước từng bước rời khỏi phòng chứa đồ.
————————————————————————
Trong đầu tôi hiện lên những ký ức mơ hồ về bà ngoại.
Khi còn sống, bà thường dán bùa vàng trên khung cửa.
Đặt đồng tiền cổ ở các góc nhà.
Miệng luôn lẩm nhẩm điều gì đó.
Bố tôi luôn chê bà giả thần giả quỷ.
Nhưng tôi thường xuyên đến đây chơi trốn tìm với bà.
Trong số ít ký ức còn sót lại…
Tôi nhớ dưới căn phòng nhỏ ở tầng một nơi bà từng ở…
Có một căn hầm bí mật.
————————————————————————
Tôi đi đến góc phòng.
Nhấc lên một tấm ván sàn không dễ nhận ra.
Một mùi hương nhang nồng nặc lập tức xộc lên.
Trộn lẫn với mùi ẩm mốc của giấy cũ lâu năm.
————————————————————————
Căn hầm rộng hơn mười mét vuông.
Xung quanh toàn là giá gỗ.
Trên đó chất đầy sách đã ngả vàng.
Có cả những thẻ tre khắc chữ tiểu triện.
Ở góc phòng đặt những chiếc bình gốm đựng tro đen.
Còn có giấy vàng, cối đá đựng chu sa…
Và rất nhiều thứ kỳ lạ khác.
————————————————————————
Tôi hoàn toàn không nhớ…
Bên dưới nhà bà ngoại lại có một nơi như thế này.
Ở chính giữa căn hầm…
Có một trận pháp phủ đầy bụi.
Trên đó viết tên tôi.
Cùng ngày sinh tháng đẻ và bát tự của tôi.
Bên cạnh là một quyển sách đang mở.
Bìa sách dùng chu sa viết mấy chữ lớn:
“Ghi chép bí thuật Chúc Do của họ Cơ.”
————————————————————————
Bà ngoại tôi…
Họ Cơ.
Tôi tiến lại gần quyển sách.
Trên trang giấy vàng cũ kỹ…
Rõ ràng vẽ một đồ án giống hệt trận pháp dưới đất.
Bên cạnh có một dòng chữ nhỏ viết bằng chu sa:
“Lấy mạng đổi mạng, nghịch thiên cải mệnh. Người thi thuật trong vòng
bảy ngày nhất định chịu phản phệ mà chết.”
————————————————————————
Mép sách bị mài mòn nghiêm trọng.
Rõ ràng đã được lật xem vô số lần.
Năm ngoái…
Tôi đột nhiên mắc một căn bệnh kỳ lạ.
Ngay cả bác sĩ cũng từng ra thông báo nguy kịch.
Nhưng bà ngoại vốn luôn khỏe mạnh…
Lại đột nhiên qua đời.
————————————————————————
Tôi nhớ rất rõ.
Ngày bà mất…
Toàn thân bà tím tái.
Máu đen chảy ra từ thất khiếu.
Pháp y nói là bệnh cấp tính đột phát.
Bố tôi chê dáng vẻ lúc chết khó coi, xui xẻo.
Ngay trong đêm đã vội vàng đưa bà đi hỏa táng.
————————————————————————
Nghe nói mẹ tôi do ông ngoại nuôi lớn.
Sau khi ông ngoại mất, mẹ mới sống cùng bà ngoại.
Không ai thật sự quan tâm đến cái chết của bà.
Nhưng không lâu sau khi bà mất…
Căn bệnh mà ngay cả chuyên gia cũng bó tay của tôi…
Lại kỳ diệu khỏi hẳn.
Không chỉ vậy.
Cơ thể vốn yếu ớt từ nhỏ của tôi…
Cũng hoàn toàn khỏe mạnh.
————————————————————————
Thì ra…
Tất cả những chuyện này…
Đều là bà ngoại dùng chính mạng sống của mình đổi lấy cho tôi!
Bà vì bảo vệ tôi…
Đến lúc chết cũng phải chịu kết cục thảm khốc như vậy.
————————————————————————
Nhưng bố tôi…
Lại từng mắng bà là một bà già điên mê tín.
————————————————————————
Những giọt nước mắt lớn rơi xuống trang giấy vàng giòn.
Làm nhòe dòng chữ chu sa.
Tôi cắn chặt cổ tay.
Ép tiếng khóc nghẹn lại trong lòng.