Chương 9 - Ký Ức Của Đứa Trẻ Đặc Biệt
Đậu Tử đạp xe trượt lao lên phía trước, Thẩm Niệm đạp xe đạp chậm rãi theo sau.
Tôi đi phía sau, tay xách một túi đồ ăn vặt và hai chai nước.
Điện thoại vang lên.
Thẩm Thanh Hòa.
“Ở đâu?”
“Công viên trung tâm. Cô tới không?”
“Ừ. Mười phút.”
Khi tới, cô ấy đã đổi sang giày thể thao.
Nửa năm trước, chuyện này không thể tưởng tượng nổi.
“Mẹ!” Thẩm Niệm đạp xe quay lại.
Nó gọi vô cùng tự nhiên.
Đậu Tử từ phía trước lao trở về, phanh xe trượt kêu rin rít.
Nó nhìn Thẩm Thanh Hòa.
Há miệng.
“…Chào cô.”
Thẩm Thanh Hòa cúi người nhìn nó.
“Ừ.”
Một cuộc đối thoại đơn giản.
Nhưng tôi chú ý thấy.
Khi Đậu Tử nói “cô”, ánh mắt Thẩm Thanh Hòa tối đi trong giây lát.
Chỉ một giây.
Sau đó cô ấy đứng thẳng dậy, nhìn tôi.
“Đi thôi.”
Bốn người chúng tôi đi dọc con đường nhỏ bên hồ.
Hai đứa trẻ chạy phía trước đuổi chim bồ câu.
Tôi và Thẩm Thanh Hòa đi phía sau.
Cách nhau nửa mét.
“Gần đây công việc thế nào?” Cô ấy hỏi.
“Ổn. Quen rồi.”
“Đồng nghiệp vẫn đồn anh là người của tôi?”
“Bây giờ nâng cấp rồi. Họ cho rằng tôi là bố của đứa con riêng của cô.”
Khóe miệng cô ấy giật nhẹ.
“Thật ra cũng đâu có sai.”
“…”
Tôi nhìn nghiêng khuôn mặt cô ấy.
Nửa năm rồi.
Từ chợ rau tới thành phố S.
Từ “tôi đuổi theo còn anh chạy” tới “cuối tuần nào cũng ăn cơm cùng nhau”.
Từ núi băng tới… chắc cũng chỉ từ núi băng biến thành kem que.
Tan được một chút.
Nhưng như vậy đã rất ghê gớm rồi.
“Thẩm Thanh Hòa.”
“Ừ?”
“Cô từng nghĩ tới chuyện——”
“Nghĩ chuyện gì?”
“Thôi.”
Cô ấy dừng chân nhìn tôi.
“Nói.”
“Không có gì. Chỉ cảm thấy bây giờ như thế này khá tốt.”
Cô ấy nhìn tôi hai giây.
Quay đầu tiếp tục đi.
“Ừ. Khá tốt.”
Phía trước truyền tới tiếng Đậu Tử hét: “Bố! Bố nhìn này, con bồ câu kia ị lên đầu Thẩm Niệm rồi!!”
Ngay sau đó là tiếng Thẩm Niệm phát điên: “Đừng cười!! Chuyện này không buồn cười!!”
“Ha ha ha ha ha buồn cười chết mất!!”
Tôi vừa cười vừa chạy tới.
Thẩm Thanh Hòa phía sau cũng đi theo.
Bước chân nhanh hơn trước.
Ánh nắng rất đẹp.
Mặt hồ có gió.
Hai đứa trẻ ồn ào cãi nhau.
Một người lớn đang cười.
Người lớn còn lại cũng đang cười.
Mặc dù cô ấy cười rất kiềm chế.
Nhưng cười thì vẫn là cười.
Hợp đồng sáu năm trước.
Năm triệu đổi lấy một đứa trẻ.
Tôi lời rồi.
Lời thêm một đứa trẻ, một người phụ nữ… không biết nên định nghĩa thế nào, cùng một cuộc sống mới lộn xộn, gà bay chó chạy.
Không lỗ.
Một chút cũng không lỗ.