Chương 8 - Ký Túc Xá Của Những Bí Mật
Lúc Triệu Quốc Minh vào cửa, tay xách một túi hoa quả, cười nói:
“Hôm nay anh xem một mặt bằng, vị trí không tệ, hôm nào dẫn em đi xem.”
Mẹ tôi ngồi trên sofa. Tivi bật nhưng âm lượng rất nhỏ.
“Quốc Minh, ngồi xuống đi, tôi có chuyện muốn nói với anh.”
Triệu Quốc Minh đặt túi hoa quả xuống, ngồi xuống, vẫn đang cười.
“Sao vậy?”
Mẹ tôi đập tờ giấy ghi chú lên bàn trà.
“Cái này là gì?”
Triệu Quốc Minh cúi đầu nhìn một cái, nụ cười trên mặt đông cứng lại.
“Em lục đồ của anh?”
“Anh nhét nó dưới bàn trà nhà tôi, không phải tôi lục. Tôi dọn dẹp thì nhìn thấy.”
Khóe miệng Triệu Quốc Minh giật một cái. Ông ta vươn tay định lấy tờ giấy.
Mẹ tôi đè lại.
“Sau khi sang tên nhà có thể vay một triệu rưỡi.” Mẹ tôi đọc từng chữ một. “Quốc Minh, anh giải thích cho tôi xem, câu này nghĩa là gì?”
Triệu Quốc Minh dựa vào sofa, mắt đảo hai vòng.
“Em nghe anh nói, cái đó chỉ là anh tiện tay tính thử trước đây thôi, không phải như em nghĩ…”
“Vậy là như thế nào?”
“Có một người bạn của anh làm ăn cần bảo lãnh. Anh chỉ giúp cậu ấy ước tính sơ sơ thôi, không phải định động vào nhà của chúng ta…”
“Nhà của chúng ta?” Mẹ tôi ngắt lời ông ta. “Căn nhà này là chồng cũ của tôi để lại cho tôi. Anh bảo thêm tên anh vào sổ nhà là chuyện người một nhà nên làm, tôi đã tin anh. Bây giờ anh nói với tôi, anh thêm tên là để giúp bạn ước tính khoản vay?”
Sắc mặt Triệu Quốc Minh trầm xuống từng chút một. Nụ cười hoàn toàn biến mất.
“Em có ý gì?”
“Tôi còn muốn hỏi anh có ý gì. Tám mươi nghìn tệ anh mượn ba tháng rồi, một đồng cũng chưa trả. Trong thẻ lương của tôi có hơn hai mươi nghìn tệ, bị anh nói là chạy dòng tiền đến mức chỉ còn một nghìn hai. Anh nói cho tôi biết, số tiền đó đi đâu?”
Triệu Quốc Minh đứng bật dậy.
Ông ta cao hơn mẹ tôi một cái đầu. Vừa đứng lên, ánh sáng trong phòng khách như tối đi một tầng.
“Hôm nay em uống nhầm thuốc à? Ai rót mê hồn thang cho em? Có phải thằng chồng cũ của em không?”
“Không liên quan đến anh ấy.”
“Không liên quan?” Con trai em đột nhiên lòi ra mấy triệu cổ phần, chồng cũ em vội vàng chạy tới, em nói không liên quan?”
Giọng ông ta càng lúc càng lớn, ngón tay chọc xuống bàn trà.
“Tôi nói cho em biết, tôi cưới em là nể mặt em. Em chỉ là một thu ngân siêu thị, mỗi tháng kiếm ba nghìn năm trăm tệ. Nếu không có tôi, ngay cả người nói chuyện cùng em cũng chẳng có…”
“Đủ rồi.”
Mẹ tôi đứng dậy.
Bà thấp hơn Triệu Quốc Minh, ngẩng đầu nhìn ông ta, gân xanh trên cổ căng lên.
“Triệu Quốc Minh, tôi hỏi anh câu cuối cùng.”
“Em hỏi đi.”
“Khoản nợ bên ngoài ba trăm bảy mươi nghìn tệ của anh đã trả sạch chưa?”
Mặt Triệu Quốc Minh trắng bệch.
Trắng hoàn toàn.
“Em… sao em biết?”
“Anh không cần quan tâm tôi biết thế nào. Anh trả lời tôi, đã trả sạch chưa?”
Triệu Quốc Minh há miệng, yết hầu lên xuống hai cái, nhưng không phát ra tiếng.
Phòng khách im lặng khoảng mười giây.
Triệu Bằng ngồi bên bàn ăn, tay siết điện thoại, cúi đầu không nhúc nhích.
Triệu Quốc Minh bỗng cười một tiếng.
Nụ cười đó khác hoàn toàn những nụ cười trước đây. Không có độ cong, không có hơi ấm, khô khốc như tiếng giấy bị xé rách.
“Được, cả nhà ba người các người liên hợp lại để xử tôi đúng không? Được.”
Ông ta xoay người đi vào phòng ngủ, đóng sầm cửa lại.
Mẹ tôi đứng trong phòng khách, cả người run rẩy.
Triệu Bằng đứng dậy từ bàn ăn, đi đến trước mặt mẹ tôi.
Cậu ta nói:
“Cô ơi, cháu xin lỗi.”
Sau đó, cậu ta cầm cặp sách ở cửa, mở cửa đi ra ngoài.
12
Triệu Quốc Minh ở trong phòng ngủ cả đêm.
Sáng hôm sau, ông ta đi ra, kéo theo một chiếc vali.
Mẹ tôi ngồi bên bàn ăn, trước mặt đặt một bát cháo chưa động vào.
Triệu Quốc Minh đặt chìa khóa lên tủ giày ở cửa, nhìn mẹ tôi một cái.
“Cô nhờ người soạn thỏa thuận ly hôn đi, tôi ký.”
Mẹ tôi không nhìn ông ta.
“Tên trên sổ nhà, xóa đi.”
Khóe miệng Triệu Quốc Minh giật nhẹ:
“Được.”
“Tiền trong thẻ của tôi, trả lại.”
“…Tôi đang kẹt tiền, cho tôi chút thời gian.”
“Một tháng.”
Triệu Quốc Minh kéo vali đến cửa, dừng lại một chút.
“Thằng chồng cũ của cô đúng là chịu chi vì con trai thật.”
Nói xong, ông ta mở cửa rời đi.
Tiếng cửa đóng lại không lớn, nhưng vai mẹ tôi vẫn run lên.
Những chuyện này đều là sau này mẹ tôi kể cho tôi nghe.
Khi bà gọi điện cho tôi, giọng bình thản lạ thường, giống như mọi cảm xúc đã bị vắt khô.
“Tiểu Vũ, ông ta đi rồi.”
“Vâng.”
“Thủ tục ly hôn mẹ sẽ làm. Chuyện sổ nhà mẹ cũng sẽ xử lý.”
“Vâng.”
“Con… cuối tuần về ăn cơm nhé.”
“Vâng.”
Đầu dây bên kia im lặng một lúc.
“Tiểu Vũ, mẹ xin lỗi con.”
Tôi siết điện thoại, cổ họng nghẹn lại.
“Mẹ không có lỗi với con.”
“Ngày cưới, lúc ông ta bảo con vào ký túc xá, lẽ ra mẹ nên ngăn lại.”
“Không sao đâu mẹ.”
“Phòng của con… mẹ sẽ dọn lại cho con.”
“Không vội đâu.”
Bà lại im lặng.
Tôi nghe thấy tiếng bà hít mũi, cố nhịn không bật khóc.
“Mẹ, con cúp máy đây, sắp vào tiết tự học buổi tối rồi.”
“Đi đi, học cho tốt.”
“Vâng.”
Tôi cúp điện thoại, đứng ngoài hành lang một lúc.
Ngoài cửa sổ là sân vận động. Có mấy người đang chạy bộ, bóng của họ bị đèn đường kéo dài.