Ngày cuối cùng trước kỳ thi đại học, hoa khôi lớp bỗng hét lên chói tai:
“Tất cả bỏ thi đi! Doubao sẽ bồi thường 50 triệu!”
Cô ta lấy điện thoại ra, cho mọi người xem bản thỏa thuận bảo hiểm mà cô ta đã ký với Doubao.
Chỉ cần bị lỡ kỳ thi đại học, sẽ được bồi thường 50 triệu.
“Chúng ta đều là mầm non của Thanh Hoa, Bắc Đại. Bỏ thi cùng lắm thì năm sau ôn lại một năm.”
“Đây là 50 triệu đấy! Cả đời cậu kiếm nổi 50 triệu không?”
Kiếp trước, tôi lập tức báo cảnh sát, khuyên hết nước hết cái rằng Doubao chỉ là AI, không có khả năng bồi thường. Cảnh sát phải lôi từng người vào phòng thi.
Nhưng vì chuyện đó, hoa khôi Ôn Uyển bị chế giễu, bị bạo lực mạng, không chịu nổi áp lực nên nhảy lầu tự sát.
Cả lớp đẩy tôi lên sân thượng, hắt axit vào người tôi.
“Nếu không phải tại mày, sao cô ấy phải chết?”
Bọn họ nhìn tôi đau đớn giãy giụa, cuối cùng đá tôi rơi xuống lầu.
Khi mở mắt lần nữa, tôi quay về đúng khoảnh khắc Ôn Uyển kêu gọi cả lớp bỏ thi đại học.
Lần này, tôi im lặng nhìn tất cả ký thỏa thuận với Doubao.
Tôi muốn xem thử, 50 triệu này, bọn họ định đòi ai.
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận