Trước khi kỳ thi đại học bắt đầu 30 phút, ba học sinh chắc suất đỗ Thanh Hoa — Bắc Đại như chúng tôi bị một người đàn ông xa lạ bắt cóc.
Mắt ông ta đỏ ngầu, tay siết chặt con dao nhọn, gào lên với ba chúng tôi:
“Trước khi thẻ dự thi của con gái tao biến mất, nó chỉ từng ở riêng với ba đứa tụi mày. Kẻ trộm chắc chắn ở trong ba đứa mày!”
“Nói mau! Rốt cuộc là đứa khốn nào muốn hủy hoại tương lai của con gái tao?”
Lớp trưởng hoảng loạn xua tay:
“Không phải tôi, không phải tôi…”
Không ngờ người đàn ông kia đá cậu ấy ngã lăn ra đất. Lưỡi dao sắc bén lập tức cứa qua cổ họng cậu ấy.
“Không trả lời được thì chết đi!”
Sau đó, ông ta quay sang túm lấy hoa khôi đang run lẩy bẩy. Mũi dao vẫn còn nhỏ máu.
“Vậy chính là mày đã lấy thẻ dự thi của con gái tao!”
Hoa khôi sợ đến mức sắp ngất đi:
“Tôi còn không biết con gái ông là ai!”
Nhưng nghe câu đó, người đàn ông càng nổi giận hơn. Ông ta trực tiếp bẻ gãy cổ cô ấy.
Cuối cùng, ông ta túm lấy tóc tôi. Sát khí lạnh lẽo ập thẳng vào mặt.
“Bọn nó không nói được, vậy mày nói!”
Tôi cố nén nỗi sợ, lùi về phía góc tường.
“Tôi không lấy thẻ dự thi của cô ấy!”
Lời còn chưa nói xong, cổ tôi đã bị ông ta đâm xuyên bằng một nhát dao.
Khi mở mắt lần nữa, tôi vậy mà lại quay về thời điểm trước khi bị bắt cóc.
Ngay sau đó, ngoài cửa đột nhiên vang lên một tiếng gầm khàn đặc:
“Đứa nào trong tụi mày đã lấy trộm thẻ dự thi của con gái tao!”
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận