Chương 6 - Ký Nhân Duyên Trong Luân Hồi

🔥 Mời bạn theo dõi page Gợi Ý Truyện Zhihu để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Tôi biết ngay cô ta sẽ không dễ dàng bỏ qua cho tôi.

Vốn dĩ đã ghen tỵ vì tôi sống sung sướng hơn cô ta, giờ lại biết tôi chính là bạch nguyệt quang trong lòng Cố Yến Châu…

Chắc hẳn cô ta đang mong muốn giết tôi càng sớm càng tốt.

Lúc này, Khúc Man Man giật phăng miếng vải che mắt tôi xuống.

“Giang Dự, không phải em rất thích hưởng phúc sao? Không phải em thấy làm Cố phu nhân oai lắm à?”

“Vậy hôm nay chị sẽ cho em ‘hưởng phúc’ thật sự — nếm thử hết những gì chị đã từng chịu đựng.”

Sau lưng cô ta là bức tường treo đầy đủ loại dụng cụ tra tấn.

Trên từng món đều còn vương lại vết máu khô sẫm màu.

Khúc Man Man bỗng gào lên, mặt mũi vặn vẹo vì giận dữ:

“Tại sao cô lại dễ dàng có được sự chú ý của Cố Yến Châu?! Tại sao tôi bỏ bao công sức, cuối cùng lại phải rơi vào tay tên điên Lục Tấn!”

Tôi lạnh lùng nhìn cô ta:

“Chị yêu quý của tôi, chẳng phải đây là lựa chọn của chính chị sao?”

“Không phải chị thấy Cố Yến Châu lạnh nhạt, không chịu nổi cảnh làm góa phụ sống sờ sờ, nên mới tự mình chọn Lục Tấn à?”

“Hay là chị quỳ trên núi tuyết chưa đủ lâu, giờ lại muốn quỳ tiếp?”

Nghe đến đây, Khúc Man Man lập tức đờ người.

Sau đó lùi lại một bước, ánh mắt khiếp sợ nhìn chằm chằm vào tôi.

“Cô cũng trọng sinh rồi?! Giang Dự! Con tiện nhân này! Cô cũng được trọng sinh rồi?!”

“Tại sao?! Tại sao cô cũng xứng được sống lại?! Nữ chính số trời định rõ ràng là tôi cơ mà! Là tôi mới đúng!”

Nhìn bộ dạng điên cuồng của cô ta, tôi chỉ thấy buồn cười.

Ông trời đúng là công bằng — cho cô ta cơ hội sống lại, nhưng không tặng kèm thêm não để làm lại cuộc đời.

Khúc Man Man vẫn tiếp tục gào thét:

“Tôi mới là nữ chính! Chính là tôi dùng chân thành lay động trời xanh mới đổi được một cơ hội sống lại!”

“Còn cô — đồ đàn bà độc ác! Cô cố tình hại tôi! Cô biết rõ Lục Tấn là một tên bệnh hoạn đúng không? Cô cố ý để tôi chọn hắn, để tôi tự nhảy vào hố lửa!”

“Chính cô đã hủy hoại cả đời tôi! Con ăn trộm! Cô đã cướp đi tất cả những gì lẽ ra phải là của tôi!”

Tôi bật cười thành tiếng:

“Là chị tự tham lam mấy màn lãng mạn giả tạo mà Lục Tấn bày ra.”

“Là chị chê bai sự lạnh nhạt của Cố Yến Châu. Là chính chị từng bước đi vào con đường này.”

“Liên quan gì đến tôi?”

Tất cả đều là lựa chọn của chính cô ta.

Cô ta nghĩ cầm được kịch bản sống lại là có thể đi trước mọi người một bước, gom hết mọi lợi ích về tay mình.

Nhưng lại không ngờ, ngay từ đầu… đã chọn sai người.

Ánh mắt Khúc Man Man trở nên tàn độc:

“Dù là tôi tự chọn thì sao chứ!”

“Giang Dự, hôm nay rơi vào tay tôi, cô đừng mong còn đường sống!”

“tôi phải bắt cô trả giá gấp bội cho tất cả những gì tôi từng chịu đựng!”

Cô ta quay người, rút từ trên tường xuống một cây roi da có móc ngược.

“Anh Lục thích nhất là nhìn người khác chảy máu. Anh ấy nói — màu của máu là màu đẹp nhất.”

“Cô nói xem, tôi nên bắt đầu từ mặt cô trước, hay từ đôi chân này nhỉ?”

Tôi nhìn cây roi có móc ngược trong tay cô ta, cả người run rẩy không kiểm soát nổi.

Ký ức cơ thể là thứ không thể lừa dối.

Cơn đau từ những lần bị tra tấn ở kiếp trước như ùa về, dội thẳng vào từng dây thần kinh.

Ngón tay tôi bắt đầu lạnh buốt, ngay cả hơi thở cũng run run.

Ngay khoảnh khắc Khúc Man Man giơ roi lên chuẩn bị quất xuống,

Cánh cửa sắt của tầng hầm bị đẩy ra từ bên ngoài.

Một người đàn ông bước vào, ngược sáng.

Khúc Man Man khựng lại, quay đầu nhìn — vẻ điên cuồng trên mặt lập tức biến thành lấy lòng.

“Lục… Lục ca, sao anh lại đến đây?”

Lục Tấn vẫn là dáng vẻ đạo mạo giả tạo đó.

Chân hắn đã lành.

Kiếp trước, khi hắn hành hạ tôi sắp chết, tình cờ có một cơ hội hiếm hoi,

Hắn phẫu thuật thành công, đôi chân cũng phục hồi.

Nhưng sau khi lành, hắn càng điên hơn, tàn nhẫn hơn trước gấp bội.

Hắn tra tấn tôi đến gần chết, lại đút thuốc cho tôi sống lại, để tiếp tục tra tấn tiếp.

Khúc Man Man từng thấy cảnh hắn đút thuốc cho tôi, tưởng hắn yêu tôi, tưởng hắn chăm sóc tôi dịu dàng…

Lúc này, ánh mắt Lục Tấn vượt qua cô ta, nhìn thẳng vào tôi.

Khúc Man Man kéo theo cây roi, như đang khoe chiến tích, bước đến bên hắn:

“Lục ca, anh xem em mang đến cho anh một món đồ chơi mới.”

“Cô ta tên là Giang Dự, là em gái em. Chắc chắn thú vị hơn em, hợp với khẩu vị của anh hơn nhiều.”

Lục Tấn cất giọng, thấp trầm khàn khàn:

“Vậy sao?”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)